Có Nên Theo Đuổi Người Đã Có Người Yêu?

Yêu một người mà ngay tất cả những câu nói ngọt ngào, nóng áp, những hành động thương mến nhưng mà cũng không dám dành tặng...

Bạn đang xem: Có nên theo đuổi người đã có người yêu?

Yêu một fan dù mỗi về tối vẫn dành riêng thời gian rỉ tai với mình, vẫn hớt hải tới những khi mình buồn, vẫn đi thuộc nhau xung quanh kia, dẫu vậy lòng chẳng là của mình bao giờ cả...

Yêu một người mà đến tất cả mơ cũng thấy tín đồ ấy ngay gần thật gần, như thể của mình, thức giấc thốt nhiên tan biến, bạn vừa là của chính mình chợt vươn lên là của người khác, xa vời...

***

Yêu một fan đã là tình nhân của tín đồ khác, như nếm một quả chanh, bạn khác nhìn vào rùng mình nghĩ hết sức chua chát, còn bản thân thì cứ nỗ lực mà nếm đắng nếm cay không kết thúc ra được, vì sau gần như chua chát ấy, là vị ngọt ngọt ít ỏi trong cổ họng...

Tôi yêu một fan đã có tín đồ yêu. Bằng tuổi. Không thật nổi trội.

Tôi là bạn đến sau cùng. Bạn ấy đang có tín đồ yêu. Yêu nhau từ khôn cùng lâu. Còn tính cả chuyện cưới xin với nhau.

*

Tôi lỡ làng nhận thấy tình cảm của mình. Mọi ngày sống với mọi lựa chọn vớ vẩn. Từng tự rời ra khỏi người, từng không rỉ tai dù người chủ động. Ấy thế, vẫn đâm đầu dở hơi ngốc vào mối quan hệ không thể như thế nào có tác dụng được.

Xem thêm:

"Hôm nay, gấu của tao dữ thế chủ động nhắn tin bảo tao ngủ sớm. Vui thấy sợ."

"Hôm nay, hốt nhiên nhiên người yêu tao lại và ngọt ngào với tao, kỳ lạ chưa."

Tôi bâng quơ nuốt sản phẩm công nghệ chát trong cổ họng, nhìn fan vừa bấm điện thoại thông minh vừa cười cợt hạnh phúc, tôi xoay ra nhìn phần đa cơn mưa phía bên ngoài cửa sổ. Quán cafe quen, không nhớ bao lần được ngồi thuộc người như thế này, bao lần được người khuấy cafe cho, bao lần bạn đưa đón cho đây. Tôi không vấn đáp gì cả, lặng ngắt uống cà phê. Dù rằng rất các đường, cho cạn veo đường trong hũ, ấy nhưng cũng thấy nó đắng vội vạn lần. Tôi cũng bao lần dặn " khuya rồi, ngủ đi mai tới trường mày" tôi cũng nhiều khi hứa " tao vẫn ngủ" rồi ngồi mang lại sáng, hôm sau vờ vịt bảo " trong ngày hôm qua ngủ mau chóng dậy dễ chịu và thoải mái ghê" rồi đi học gục khía cạnh vào giáo trình say sưa quên cả huyết học. Một giọt mưa lọt qua khe bí mật của cửa, rơi vào hoàn cảnh bàn tay, lạnh mang đến buốt vào tim. Tôi đột nhiên hiểu được, tín đồ không quan trọng, mặc dù có hi sinh đến vậy nào đi nữa, cũng ko được khắc ghi, fan quan trọng chỉ cần một lời nói vài tía chữ, cũng khiến người say mang lại điên đảo.

Khi chợt nhận thấy tôi say mê người, dễ dàng những lúc nói chuyện bựa với nhau, đông đảo lúc ngồi cùng cả nhà trong quán giành nhau ăn một chiếc bánh, hầu như khi bạn bận nhắn tin cho những người mà bạn yêu, trong tim mình tức giận đến muốn giật điện thoại thông minh vứt đi. Nhưng, hành động ấy dừng lại, vì tại sao gì, không thích bạn nhắn tin cho tất cả những người mà fan yêu? bản thân là gì trong tâm người? trút bỏ một giờ thở dài, bạn cũng thở dài. Cô con gái kia không vấn đáp người, cô phụ nữ kia ít thân yêu người, cô phụ nữ kia ít rỉ tai với người, cô đàn bà kia sống xa người, cô đàn bà kia lạnh nhạt với người, cô phụ nữ kia làm bạn phiền muộn...cô đàn bà kia tất cả người! Còn tôi thì ngược lại toàn bộ những đồ vật cô con gái kia có.

Tôi cũng từng ngăn bản thân mình ăn sâu vào thứ vũng lầy này, tôi né mặt, tôi xóa bạn, kiếm tìm một tại sao vớ vẩn nhằm giận người. Ráng nhưng, những ngày không tồn tại người thành phố sài gòn tuy nắng rực rỡ tỏa nắng nhưng lòng gồm mưa dai dẳng, không thấy nó vui vẻ, phần đông tuyến xe bus đông người nhưng vẫn bơ vơ, hầu hết đêm tp sài gòn nghẹt tín đồ nhưng thấy lạc lõng vô cùng, những bài bác nhạc không hề màu sắc, trong cả thở cũng mệt mỏi đến nhịn nhường nào. Nằm tại ban công, nhằm mặc cái sương tối òa vào lòng, để mặc ánh đèn sáng đường chiếu vào hai con mắt ánh lên hồ hết giọt sương vô tình ứ trên mi, gặm tai nghe mà lại không nhảy nhạc. Nằm yên, ở yên, và nằm yên...không tất cả người, tâm tư và xem xét cũng bỏ xác mà đi...

Và rồi, tôi cũng không phòng bàn tay mình bấm vào nút chấp nhận kết các bạn lại của người. Tôi ăn uống chửi. Tôi bị bạn cho là thứ dễ dàng giận. Vậy nhưng vui, vui mang đến tôi mù quáng nông cạn dấn phiên bản thân bản thân " kệ, cứ sinh sống bên tín đồ đến bao giờ người không buộc phải mình nữa..."

"Thằng đó ưa thích mày hả? Nó được nó. Phù hợp thì nhích đi."

"Tao...tao không thích nó."

Tôi đỏ mặt lý giải về cậu con trai đưa tôi về nhà. Không phải không ai theo đuổi, con phố tình ái đầy người chờ hy vọng một câu đồng ý, tuy nhiên câu nói ấy để dành riêng cho người, mà cơ hội nói ra câu ấy là 0%, nhưng mà vẫn dành, chẳng để triển khai gì, cứ để dành riêng vậy, là người mà, ngay cả chuyện dở hơi ngốc nhất đã và đang làm vì người... Tín đồ cứ hết lần này mang lại lần khác, bảo tôi quen thuộc anh này đại trượng phu kia, tôi bực tức vứt đi, bạn lại cười huề hòa: " Tao giỡn đó. Mi đâu dễ khó chịu vậy." Rồi lại cùng người ngồi lại phía bên trong quán, nghe một bạn dạng nhạc dìu dịu rồi rỉ tai ngày qua, chuyện game, chuyện cuộc sống, mọt quan hệ... Ôi đa số ngày ấy, sao hoàn hảo đến tốt vời.

Yêu một fan là tình nhân của bạn khác là lúc người bệnh dịch mà lì lợm không chịu thuốc men, chỉ ý muốn cắt quách não ra để chưa hẳn nghĩ về người, sốt cả rột gan vì người, mong chạy mang lại nhà fan mà ép buộc uống thuốc ngủ ngơi. Tuy thế lấy tại sao gì? Tư bí quyết gì? chúng ta thân? Con bé dại bạn vô duyên? Lại ngồi xuống mặt điện thoại, lòng như treo chì, năn nỉ fan uống viên thuốc đi. Rồi khi fan nghe lời tín đồ mà tình nhân uống thuốc, đi ngủ sớm, mình thấy vui như chính bạn làm điều này vì mình. Đấy, yêu đối chọi phương là ngộ nhận cho đáng thương!

"Ra trường, tao sẽ hỏi cưới tín đồ tao yêu."

"Rồi tao đã về gần bên tín đồ đó."

Sẽ về bên người đó có nghĩa là rời chỗ đây, có nghĩa là tôi không còn níu được tín đồ cho hầu hết ngu dại dột của mình. Đêm ấy, sài thành chênh tự đắc một cách đáng ghét ===== đến bước chân tôi cũng hụt hẫng dù đang mang đôi giày bệt hết sức thoải mái, cũng thấy khó mà nhấc cách được chân. Nhòe nhoẹt trước đôi mắt là đèn và ánh sáng vừa đủ ảo, dòng người ngoài tê cũng không khiến cho mình cảm thấy bớt cô đơn. Con bạn khi cô đơn không hẳn những khi ở một mình mới cảm thấy, mà là dù nơi rất nhiều người, vẫn thấy mình lạc lõng.

"Mùa Đông nhắc tên em lần cuối lỡ mai này đã quên

Mùa Đông xoá rã đi ngày nắng êm ả ngày ta gồm nhau

Và trường hợp biết ta sẽ cách biệt nhau

Thì hiện giờ anh ôm lấy em thật lâu

Nói cùng với em giấc mơ của anh

Tình yêu bây giờ chỉ có một mình anh..."

Một quán cafe vang lên bài nhạc với tiếng đệm guitar bi lụy bã, tôi ngừng chân, lắng nghe chú ý rồi nhảy khóc. Thiếu hiểu biết lý bởi vì mình bật khóc, vô cớ. Bị người khác rước lại lắp thêm mà fan khác vô tình nhằm mình dùng, nhưng mình lại trù trừ thân phận xem nó quan lại trọng. Mất sản phẩm không-phải-của-mình cũng khiến phiên bản thân đau đớn đến vỡ lẽ tan. Con bạn thật vượt tham lam!

"Mai là đáng nhớ năm năm yêu nhau của ngươi hả?"

"Ừ. Nhưng mà sao?"

"Mua quà mang lại con nhỏ chưa?"

"Chưa. Chắc năm nay khỏi tặng."

"Khùng. Phụ nữ dù ráng nào vẫn muốn người mình yêu khuyến mãi ngay một món quà vào ngày đặc biệt. Đó là hạnh phúc, mày gọi chưa?"

"Ờ. Nhưng tao có biết thiết lập gì đâu. Năm như thế nào cũng khuyến mãi ngay hoa, gấu, nó bao gồm đầy rồi."

"Tao với mi đi chọn đi. Cho dù gì tao cũng là bé gái, cũng hiểu con gái muốn gì, để bảo đảm hạnh phúc, người con gái đó sẽ trải qua không ít thứ, mày cần trân trọng cô gái bỏ ra năm năm nhằm yêu mày, thằng dở hơi ngơ như căn bệnh Đao ấy."

"Mày nói ai Đao, hả? Ngon đứng lại nói lại tao nghe."

Ngày mai, cũng là sinh nhật của tôi. Chắc tín đồ chẳng khi nào ghi sinh nhật của tớ vào sổ như tôi sẽ ghi sinh nhật của người, chắc tín đồ cũng chẳng nhớ ngày mai là sinh nhật tôi bởi vì ngày mai là ngày đặc biệt quan trọng với người con gái quan trọng nhất. Còn tôi, cứ mơ hồ nước như một nhỏ đom đóm bay vào đồng cỏ đầy ánh đèn, nó cứ nghĩ bạn dạng thân mình đang thắp sáng cả đồng cỏ, nhưng ánh nắng nó yếu đuối ớt cùng nhạt nhòa, đồng cỏ chỉ ngắm nhìn ánh sáng chói lóa của đèn, còn bé đom đóm nép mình vào cỏ cơ mà nghe giờ gió bơ vơ...