VỊ VUA CUỐI CÙNG CỦA TRUNG QUỐC

(PLVN) - Ít ai biết rằng, đằng sau bứctường đỏ của Tử Cấm Thành, những phương pháp nghiêm ngặt đã khiến cho Phổ Nghi - vị hoàng đế cuối cùng ở trong phòng Thanh không có được một tuổi thơ trọn vẹn...

Bạn đang xem: Vị vua cuối cùng của trung quốc


*
Tuổi thơ của Phổ Nghi trôi đi trong nỗi cô đơn, đói khát.

Vốn ko được sinh sống trong cung từ khi mới sinh ra, Phổ Nghi chỉ đích thực nếm trải những ngày tháng của một hoàng đế từ khi lên 2 tuổi. Đằng sau những bước tường đỏ của Tử Cấm Thành, những hiện tượng nghiêm ngặt đã để cho Phổ Nghi không có được một tuổi thơ trọn vẹn. Mặc dù ông ngồi tại vị trí mà vạn tín đồ phải cúi đầu.

Tuổi thơ cô đơn, đói khát

Ái Tân Giác La Phổ Nghi (1906-1967) là vị vua sau cùng của triều đại Mãn Thanh nói riêng và của chính sách quân công ty trong lịch sử hào hùng Trung Quốc nói chung. Ông lên ngôi thời điểm 2 tuổi, thoái vị năm 1912 khi phương pháp mạng Tân Hợi nở rộ và được phát xít Nhật chuyển lên làm hoàng đế bù chú ý của Đại Mãn Châu Đế quốc sống Đông Bắc trung quốc năm 1934.

Năm 1945, ông bị Hồng quân Liên Xô bắt cùng quản thúc, tiếp nối có góp phương diện trong phiên tòa xét xử xét xử các tội phạm cuộc chiến tranh của Nhật. Từ thời điểm năm 1949 cho 1959, ông được trả về nước cùng bị Quốc vụ viện china quản thúc, kìm hãm vì tội danh bắt tay với quân xâm chiếm Nhật. Mon 12/1959, ông được thả với sống ngơi nghỉ Bắc gớm như một thường dân cho đến khi qua đời.

Nhiều người có lẽ vẫn tưởng rằng, Phổ Nghi hẳn đã hết sức tiếc nuối hầu như ngày mon được ngồi trên ngai rồng vàng. Tuy nhiên, trong cuốn tự truyện sở hữu tên “Nửa đời trước của ta”, vị nhà vua này đã bật mý những thực sự khó tin về cuộc sống thường ngày được xem là trong mơ của của bạn kế vị vương triều. Trong đó, tin tức về việc trong những năm tháng thiếu thời sống tại Tử Cấm Thành ông tiếp tục phải chịu cảnh đói bụng, trước đó chưa từng biết được cảm xúc của một bữa no khiến nhiều người kinh ngạc.

Những ngày tháng đó được Hoàng đế Phổ Nghi nói lại vào cuốn từ bỏ truyện bởi lời lẽ đầy chua chát: “Mặc cho dù ta ngày ngày phần đa đói bụng, cơ mà cũng chẳng có ai quan liêu tâm. Ta nhớ gồm một hôm đi Trung phái mạnh Hải, Thái hậu cho những người cầm tới bánh bao để triển khai mồi mang đến cá. Ta nhất thời không kìm chế được, liền đem bánh bao nhét vào mồm mình mà ăn. Thế nhưng cái đói của ta chẳng các không làm cho Long Dụ tỉnh giấc ngộ mà còn khiến bà càng thêm quản lý nghiêm khắc”.

*

Dù sinh sống trong nhung lụa cơ mà tuổi thơ của Phổ Nghi chưa từng được ăn no (Ảnh bốn liệu)

“Bụng đói vơ quàng” có lẽ là đúng tốt nhất để nói đến câu chuyện trên của Phổ Nghi khi đề xuất lớn lên với một cái bụng luôn luôn trong tình trạng đói. Thậm chí ngay mang lại mồi mang lại cá cũng khiến cho ông chẳng thể kìm lòng mà lại nuốt xuống.

Cứ ngỡ mập lên trong Hoàng cung đầy nhung lụa, Phổ Nghi sẽ không hẳn lo đến cái ăn, mẫu mặc, tuy nhiên, từ mẩu chuyện cắn cấp miếng giò vào số lợi tức đến ăn cả mồm cá có thể tưởng tượng thấy đa số ngày tháng tuổi thơ của Phổ Nghi không thể hạnh phúc như đa số người tưởng tượng. Sinh sống trong Tử Cấm Thành mà lại Phổ Nghi lúc nào thì cũng chưa được một giở no, lúc nào thì cũng thèm khát đồ gia dụng ăn.

Tại sao hoàng đế phải bị đói?

Trên thực tế, Hoàng tộc công ty Thanh vốn gồm xuất thân là những người sống theo lỗi du mục, loại sống này đã bỏ ra phối không ít tới tập quán tương tự như quan niệm về nạp năng lượng uống, dưỡng sinh của họ.

Trong quan tâm đến của những người thuộc Mãn tộc, nạp năng lượng no chẳng bằng đói bụng. Theo đó, họ có niềm tin rằng để bụng đói sẽ giúp khung người thanh sạch, từ bỏ đó khiến cho thân thể càng ngày càng khỏe mạnh, ít bệnh dịch tật. ý niệm này được Hoàng tộc nhà Thanh gọi bằng cái thương hiệu “Dục nhi đưa ra đạo”, nghĩa là dòng đạo nuôi dưỡng con trẻ.


Vì vậy, hoàng thất đơn vị Thanh từ bỏ sớm đã tạo ra một quy vẻ ngoài bất thành văn: Trẻ bé dại không được nạp năng lượng nhiều, thậm chí còn tồn tại khi cố gắng ý bị bỏ đói. “Luật rừng” nói trên mang lại cuối thời công ty Thanh thì đã chiếm hữu đến trình độ cao nhất, mà lại Phổ Nghi cùng với thuở thiếu hụt thời chẳng có lấy một bữa no chính là minh chứng cho điều này.

*

Chỉ lúc sống như một hay dân fan ta mới thấy được thú vui trên khuôn mặt Phổ Nghi.

Năm xưa, bạn dạng thân Phổ Nghi từng bao gồm một lần phải ăn hạt dẻ để phòng đói, không ngờ lại bị Long Dụ Thái hậu phân phát hiện. Bà tức khắc hạ lệnh hủy bỏ toàn bộ ngự thiện trong ngày, rước cháo cho hoàng đế dùng vắt bữa chính, nhưng lại ngay cho tới lượng cháo cũng trở nên khống chế nghiêm khắc, tóm lại không được phép để nhà vua ăn no.

Xem thêm:

Không chỉ Phổ Nghi, tín đồ tiền nhiệm là quang quẻ Tự đế cũng trải qua trong thời điểm tháng thiếu hụt thời không đem gì làm cho khá hơn. Quang quẻ Tự lúc còn bé đã được từ Hi dạy dỗ rất nghiêm, độc nhất vô nhị là trên phương diện nạp năng lượng uống. Từ thời điểm năm nhà vua lên 10 tuổi, vì bữa chủ yếu không được ăn uống no nên không đến giờ cơm đã thấy đói, quang đãng Tự vày vậy mà liên tục tới phòng thái giám tìm bánh bao lót dạ.

Điều này hoàn toàn có thể lý giải cho câu hỏi Hoàng cung vốn rất đầy đủ sơn hào hải vị, mặc dù nhiên bản thân nhà vua và tôn thất không thể siêu thị nhà hàng thỏa mái theo sở trường của mình. Những Hoàng tử luôn luôn được thống trị một biện pháp sát sao về siêu thị để đảm bảo an toàn sức khỏe.

Thế nhưng mà trên thực tế, Phổ Nghi cũng như nhiều hậu duệ khác trong tôn thất Mãn Thanh lại không thể có được một cơ thể khỏe mạnh dù đã vâng lệnh nguyên tắc nuôi dạy trên. Bằng chứng là sau khá nhiều năm lớn lên vào hoàng cung, Phổ Nghi khi cứng cáp vẫn luôn phải sống chung với căn bệnh dạ dày, mà vì sao chủ yếu ớt là những bữa ăn không đầy đủ no từ khi còn nhỏ.

Không chỉ vậy, nhiều phần các học tập giả hiện đại đều cho rằng, phần nhiều các vị vua cuối thời bên Thanh hầu như sở hữu thân thể yếu hèn ớt vốn là do thói quen huyết chế nhà hàng từ thuở thiếu thời. Đây rất rất có thể cũng là giữa những nguyên nhân trọng yếu khiến cho họ không chỉ có mắc nhiều dịch tật ngoài ra bị rút ngắn tuổi thọ.

Tuy nhiên, hoàng đế Phổ Nghi lại sở hữu một tật xấu khó nói, đó là 7 tuổi rồi nhưng vẫn chưa cai sữa, trước bữa ăn đều nên bà vú mang đến bú sữa. Thỉnh thoảng cung phái nữ trong cung dù nhìn lạ lẫm mắt nhưng mà cũng thiết yếu nói gì, chỉ đành lẳng lặng nhưng mà dung túng, chiều theo ý vua.

Bên cạnh đó, khi Phổ Nghi còn là 1 trong những cậu bé, ông phần lớn không tất cả người bạn nào để đùa cùng, niềm vui duy nhất của ông lúc ấy đó là được chơi đùa cùng fan em trai Phổ Kiệt.

Hai anh em họ hay tận dụng hầu như lúc trường đoản cú Hy thái hậu không lưu ý để trốn ra ngoài chơi, đây chắc hẳn rằng là khoảng thời hạn đáng nhớ và xinh xắn duy nhất mà lại vua Phổ Nghi được trải qua vào nửa đầu cuộc sống của mình.

Trở thành Hoàng đế khi còn nhỏ, trường đoản cú Hi Thái hậu cũng chẳng để trọng điểm đến Phổ Nghi, xung quanh Phổ Nghi cũng chẳng tất cả ai hoàn toàn có thể chỉ bảo, bảo ban ông. Việc này làm cho Phổ Nghi thiếu hiểu biết, thiếu hiểu biết sự đời, lại cũng chẳng có người tin cậy bên mình.

Một Phổ Nghi cứng cáp trong môi trường thiên nhiên như vậy, đã để cho ông không có đủ cả mức độ khỏe, tinh thần có thể chịu đựng được đa số khó khăn, sóng gió ùa tới với mình với triều đại bên Thanh.