Sài gòn giấu em kỹ quá

“Sài Thành giấu anh kỹ thừa, để đến khi em đưa ra, anh đã thuộc về người ta mất rồi…”. Em nhoẻn cười với nói bâng quơ, nlỗi biện pháp em vẫn hay tỏ vẻ bông nghịch để bít đi đa số nỗi bi thương vô cớ.

Bạn đang xem: Sài gòn giấu em kỹ quá

Chúng ta chạm mặt nhau quá muộn vào đời. Thế nên anh chẳng thể vấn đáp câu hỏi “Em là gì giữa bộn bề đời anh?”, vì anh sẽ tất cả một bạn thêm bó đủ nhiều nhằm chớ yếu hèn lòng trước những bổ rẽ lạc đường của yêu quý. Còn em, cũng chỉ rất có thể thsinh sống dài mang đến cuộc chạm chán gỡ nhưng mà mình đã chậm rì rì chân cùng khẽ đặt lên trên môi nụ cười gật đầu mỗi một khi sát anh – như nhì tín đồ tri kỷ. Trong mối quan hệ bắt buộc call thương hiệu này, em ko nên cho danh phận cùng anh không cnóng cản được hai tấm lòng đồng điệu tìm về nhau. Tự nhì đứa biết đâu là rực rỡ giới của yêu thương tmùi hương trễ nải để biết dừng lại kịp trước thời điểm tổn thương thơm thêm ngẫu nhiên ai. Khái niệm “đến trước – đến sau” đã phân định rõ ai cần phải chsinh hoạt bịt với đâu là chốn quay về. Hẳn chưa hẳn là em.

Xem thêm:

Yêu anh là đồng ý đầy đủ thiết bị nghỉ ngơi sống lưng chừng, bao gồm cả niềm hạnh phúc. Đến vui cũng không thực sự trớn và bi hùng cũng yêu cầu gói ghém đi, do chỉ một chút ít xao rượu cồn mặc dù là hết sức khẽ, niềm hạnh phúc la đà kia đang rơi hẫng ko phanh. Em vẫn cứ ở kề bên, lắng tai gần như ai oán vui thường nhật, đa số giận hờn lẫn ngọt ngào của tình thân anh đang sẵn có. Anh vẫn trở về nơi chốn cũ thận trọng của riêng biệt mình bằng không còn sự quan tâm cùng trân trọng, mang cho khoảng lưu giữ trong lòng đang xôn xao không ít vày một tưởng tượng khác. Biết phần nhiều khohình họa tự khắc này rồi đã hối hả qua, cuối phần đường em cũng chỉ là tín đồ xa lạ quan sát về niềm hạnh phúc của tín đồ ta. Biết là bạn dưng, vẫn thi phảng phất nhủ thầm: “Nếu anh gặp em tự đầu…”.

Thời gian ko phù hợp gặp gỡ một tín đồ tương thích, kết cục vẫn chính là viển vông. Chỉ có thể thuộc trải qua gần như tuyến phố thành thị nlỗi hai kẻ cỗ hành quen phương diện nhưng biết trước sẽ yêu cầu rẽ về hầu như ngã không giống nhau. Sài Thành những đêm mưa rinh rích, em lẳng yên ngồi sau vai anh, rón rén nlỗi một kẻ quá giang bên trên chuyến xe cộ mà bản thân đã đến trễ. Tình chình ảnh trớ trêu là vậy, cơ mà lòng em khấp khởi mừng còn hơn cả giờ mưa đã rần rộ rơi xuống phương diện mặt đường, vày người ngồi trước mình điềm đạm bảo: “Nép gần kề vào anh, xem chừng mưa ướt áo”. Anh cơ hội nào cũng thế, nhân từ với đầy kỹ lưỡng – sự dịu dàng êm ả dễ dàng khiến cho người đối diện ngộ dấn. Bên cạnh nhau, nhì đứa hiểu được cái giá bán đề xuất trả mang đến niềm hạnh phúc đôi lúc không hề dễ chịu và thoải mái – cho dù chỉ là máy niềm hạnh phúc không ổn định cùng đầy nghi hoặc Lúc nghĩ về mang lại ngày mai.

Rồi anh cũng về lại với những người thương thiệt sự, còn em một mình thường xuyên trên tuyến đường dài kiếm tìm một fan chưa hẳn dành cảm xúc chia nhì. Vậy chắc rằng anh nên buông tay nhằm em còn kịp bước, vì anh không muốn trên hành trình nhiều năm rộng lớn kế tiếp của yêu thương thương thơm, em lại buộc phải một lần tiếp nữa đến muộn. Hạnh phúc chưa lúc nào toàn vẹn khi ở giữa sườn lưng chừng. Trong cuộc sống này, đừng nhằm bản thân đổi thay người-dưng-thân-thuộc của thêm 1 ai đó nữa, được không?