Nợ mẹ một lời xin lỗi

Mẹ à ! Đêm nay nhỏ không ngủ được , bé nhớ tới mẹ và mái ấm gia đình mình . Từ thời điểm cách đây mấy hôm thôi nhỏ vẫn sinh sống bên bà mẹ và chỉ ngủ với mẹ đúng một buổi tối thôi . Trong ban đêm của ngày ngay sát rằm nhỏ nhìn góc nhìn mẹ ngủ , ánh mắt của phần đa sự run sợ về gia đình và sự lúng túng lớn nhất là bé và anh.

Bạn đang xem: Nợ mẹ một lời xin lỗi

Nhìn chị em con nhớ thời trước , chiếc ngày còn học phổ thông bà bầu thường xuất xắc chửi mắng, tiến công đòn con. Sao dòng ngày đó bé ghét bà mẹ đến thế, độc nhất là mọi lúc bé lười học, đi dạo khuya.

Ngày đó con ham chơi tới nỗi bỏ quên mọi thứ, mẹ chửi nhỏ là đứa lông bông. Có lần con giả vờ học rồi ngừng hoạt động trốn đi dạo bị chị em phát hiện. Hôm đó bà mẹ tìm bé cả đêm. Chị em cầm theo một chiếc roi thiệt to, khi vừa nhận thấy con bà mẹ đã xua đánh con chạy bạt mạng.

Những lần như vậy nhỏ được mẹ cho nạp năng lượng no đòn, nhỏ ghét bà mẹ vô cùng. Khi bà mẹ khuyên con học nhưng bé không nghe lời vày cứ nghĩ về học để cho ai, học làm cho gì?

Những lần họp bố mẹ tim bé đập thình thình. Sau mỗi buổi họp đó cái bé nhận được là đều câu chửi mắng cùng trận đòn nhức điếng. Nhỏ ham chơi bỏ bê học tập mang lại nổi trượt cả kỳ thi tốt nghiệp cấp cho 3. Dịp đó bà mẹ tiều tụy, đi ra đường không dám nhìn ai.

Mẹ à, bé đã làm mất đi mặt con trước các bạn bè, sản phẩm xóm. Bé nông nổi không thèm suy xét cho bà bầu và phần đa việc mẹ làm toàn bộ chỉ do con. Sao con ngốc cố nhỉ. Con suôn sẻ được sống trong tình thân thương của bà mẹ nhưng lại đo đắn và cố gắng giãy giụa, trốn thoát ra khỏi cái tổ nóng đó.

Trái tim già của bà mẹ nồng ấm, yêu thương thương nhưng ngày càng cực khổ vì con. Mẹ không hề chửi con nữa núm vào sẽ là động viên nhỏ học lại một năm. Kể từ ngày đó con cũng bắt đầu suy suy nghĩ chín chắn hơn.

Sau một năm cố gắng cuối cùng nhỏ cũng cầm được tấm bằng tốt nghiệp cung cấp 3 bên trên tay. Bé tạm biệt chị em để ra thủ đô học, thấm thoát đã và đang 4 năm rồi bà mẹ nhỉ. Những tháng đầu bà mẹ gửi tiền phần lớn đặn mang đến con nạp năng lượng học. Thương người mẹ và biết hoàn cảnh mái ấm gia đình mình trở ngại nên con bắt đầu tìm quá trình làm thêm nhằm mẹ không phải lo nhiều về con.

Con giờ cũng đã to hơn xưa rồi chị em nhỉ. Không biết ăn uống của bà mẹ bao nhiêu tấn lúa, bao nhiêu sức lực lao động của mẹ. Chỉ việc con hy vọng gì chị em cũng cố gắng đáp ứng. Bé biết người mẹ đã vất vả vì chúng bé rất nhiều, đôi lúc con hy vọng được trở về bên cạnh mẹ, bé nhớ mọi trận đòn roi của bà bầu lắm, chị em ơi.

Xem thêm: Điểm Chuẩn Đại Học Hồng Đức Năm 2021 Chính Thức, Đại Học Hồng Đức Lấy Điểm Chuẩn Tới 30,5

Ngày 24/8 mẹ gọi bé về vị chuyện của anh. Về cho tới đầu ngõ con đã nhìn thấy mẹ đứng ngóng ở cửa. Trong bữa cơm hôm đó bà bầu kể cho bé chuyện xẩy ra ở nhà, chuyện phụ vương hay say rượu, chuyện anh trai phát bệnh... Nhỏ biết hết bà bầu à.

Con thương người mẹ nhiều lắm, lẽ ra ở tuổi xế chiều chị em phải thừa hưởng thụ cuộc sống an nhàn, niềm hạnh phúc bên ck con. Nhưng bà bầu vẫn phải lăn lộn với cuộc sống để lo cho bạn bè chúng con. Ở cái tuổi 24 nhưng bé vẫn chưa thể thoát khỏi vòng tay rám nắng của mẹ. Trong mắt mẹ con vẫn luôn là “em cu” bé bỏng bỏng.

Những ngày nuôi anh ở cơ sở y tế con bắt đầu biết nhiệm vụ lên bờ vai bà bầu quá lớn, cùng vào kia là phụ thân nữa. Mà lại lúc bình thường thì không sao, nhưng phần đông lúc thân phụ say rượu lại chửi cùng đuổi mẹ. Nhìn thấy bà bầu vậy bé đau lắm bà bầu ạ.

Nhiều lúc bà mẹ nói: “Tao mà lại không thương hai đứa cất cánh thì tao đã cao chạy xa cất cánh rồi”. Tuy vậy mẹ dường như không thể làm cho vậy, bởi bà mẹ biết trường hợp thiếu bàn tay đảm đang, quan tâm của chị em thì chúng bé không thể nên fan được.

Bây tiếng khi con đã khôn lớn, dường như không để mẹ phải băn khoăn lo lắng nhiều tuy vậy mấy trong năm này chuyện của anh ý trai làm mẹ tiều tụy các quá. Bà bầu chạy ngược xuôi khắp nơi để lo chữa căn bệnh cho anh. Nếu không tồn tại bàn tay chăm lo của mẹ chắc chắc hẳn rằng anh ấy đã không còn trên cõi đời này.

Con ko biết cuộc sống bể dâu này còn kéo dãn dài bao lâu nữa, con sợ bà mẹ gục ngã. Sợ hãi một ngày không còn ai yêu thương, lo lắng cho mình nữa. Con rất mong mỏi nói ý muốn lỗi với mẹ, mong báo hiếu cho chị em nhưng con vẫn không làm được gì. Trong thời gian ngày vu lan báo hiếu vừa qua con cũng không nói một lời làm sao với mẹ, không câu hỏi thăm tốt món quà nhỏ tuổi để làm chị em vui lòng. Con bất hiếu lắm buộc phải không mẹ.

Con thương cùng nhớ bà bầu nhiều lắm, mẹ nỗ lực lên bà mẹ nhé. Rồi gồm ngày bé sẽ tạo nên mẹ được mở mặt, nở ngươi với mặt hàng xóm, bóng giềng. Và nhỏ cũng xin lỗi người mẹ thật nhiều, chị em đừng khi nào giận con nữa bà bầu nhé.