Những câu chuyện về tình thầy trò

Câu chuyện cảm hễ nhất về tình cảm thầy trò không những có trong ngày 20/11 nhưng những mẩu chuyện cảm hễ này diễn ra hàng ngày, sản phẩm giờ. Những mẩu chuyện cảm rượu cồn về cảm xúc thầy trò như lời tri ân lao động thầy cô giáo nhân dịp 20/11.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về tình thầy trò


*
Câu chuyện cảm động nhất về tình cảm thầy trò ngày 20/11

Một nhóm học viên đã khiến cho giáo viên của mình bất ngờ trong một trong những buổi phỏng vấn nho nhỏ tuổi đầy thú vị. Thầy cô được đặt câu hỏi về điều mình đang có nhu cầu muốn nhất về quá trình của mình, điều gì đã khiến họ theo xua đuổi sự nghiệp trồng fan trong suốt hàng trăm năm không hề mệt mỏi.
“Những kỳ nghỉ hè dài. Share niềm yêu thích của bạn”. Sâu trong thâm tâm những người làm nghề giáo, các thầy cô đều hiểu rõ rằng nhìn thấy bè bạn trẻ trưởng thành, khủng lên và thành công trong cuộc sống mới đó là nguồn đụng lực kếch xù cho quá trình của mình. Họa sĩ giỏi để tiếng thơm bởi những bức tranh, nhà soạn nhạc lỗi lạc để lại đời sau những bạn dạng nhạc xuất dung nhan còn fan thầy giáo, gồm gì đâu không tính những học viên thành người? “Đã có nhiều lứa học sinh trong suốt bao năm trời. Làm chủ lũ trẻ trên trường đã khó khăn và bắt gặp chúng đã đạt được những thành công như ngày hôm nay quả là điều tuyệt vời”.
Với đại phần lớn học sinh, những em chỉ nhớ ơn thầy cô lúc biết làm toán, biết nói giờ đồng hồ anh với viết trôi chảy. Thời hạn qua đi rồi trang vở cũng bạc màu. Nhưng có những thứ tình cảm thầy trò còn mãi trong tim nhiều em học sinh khi những thầy cô không những giúp những em đón mang tri thức, họ còn khiến cho các em nhận thấy cuộc đời mình, nhìn ra được mình là ai trong cuộc sống đời thường này. “Đã gồm có lúc, tôi là 1 trong đứa trầm tính với khép mình. Thầy Mike đã có lần bước một góp tôi.
Việc tôi đang làm việc tại đơn vị hát chắc một trong những phần là “lỗi” của giáo viên cũ đó. Rất nhiều khoảnh khắc chúng tôi share bài học tập là vô giá. Thầy khiến tôi cảm thấy dũng cảm, đầy niềm tin để bước đầu một thách thức mới. Tôi nghĩ trường hợp thầy không dạy tôi, giờ đây tôi vẫn đang làm việc tại Starbucks”.
Nếu không có thầy cô, em mãi là đứa trẻ em nhút yếu trong lớp. Nếu như không nhờ thầy động viên, em đã chẳng khi nào có thể đứng lên sân khấu với tập dượt một bài nhạc kịch. Cùng nếu không tồn tại thầy, lúc này em vẫn đang thao tác làm việc tại Starbucks, mặc dù em biết rằng quá trình đó cũng là 1 trong điều tốt đẹp trong cuộc đời.
Không tất cả thầy cô, họ đã mãi mãi bị không để ý đâu đó trong cuộc sống đời thường này.
*
Câu chuyện cảm động nhất về tình yêu thầy trò

2.Câu chuyện cảm động nhất về tình yêu thầy trò ngày 20/11 (Câu chuyện thứ hai)
Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người thứ nhất nó ước ao thông tin báo quan trọng ấy chưa phải là ba hay bà bầu nó nhưng mà là tín đồ thầy mến thương của nó…
Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ tương đối lâu chẳng bao gồm mấy ai dám nghĩ mang lại chuyện cho bé vào đại học. Ba bà bầu nó cũng vậy, phần vì chưng quá nghèo, phần là vì nghĩ đến đk của nhỏ mình “làm sao cơ mà chọi với những người ta”!… Thầy là người duy độc nhất vô nhị ủng hộ nó, mang đến nó tinh thần rằng “mình gồm thể”.

Xem thêm: Phương Pháp Điều Trị Loạn Năng Khớp Thái Dương Hàm Có Chữa Được Không?


Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo ngại tràn về vây đem nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bè cánh ong vo ve trong đầu nó.
Rồi thầy mang lại mang cho nó một lô sách, vở cơ mà nó đoán là những bài học kinh nghiệm “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói bé dại mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ thời gian nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đang không “cảnh giác” thừa. Gói “bí kíp” nhưng lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp các tờ tiền 10.000đ quấn trong nhị lớp nilon cũ kỹ, số đông tờ chi phí được vuốt phẳng phiu hầu hết đã nhàu nát mà lại nó tin tưởng rằng thầy đã để dành từ rất lâu lắm! 900.000đồng, nó cứ mân mê số đông đồng 10.000 đang cũ mà lại thèm một góc không có bất kì ai để khóc.
Đã nhì năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên thành phố sài thành thăm nó, dúi vào tay nó gần như đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại gấp vã trở về. Kế tiếp thầy đưa công tác. Nhì năm, thỉnh phảng phất nó vẫn thừa nhận được rất nhiều đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó thất vọng nhất!)… nhì năm, nó vẫn chưa một lần trở về viếng thăm thầy.
Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. Mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được tía chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ngơi nghỉ đầu dây bên kia: “Thầy bệnh dịch lâu rồi mà không một ai biết. Ngày chuyển thầy vào viện, bác bỏ sĩ chụp hình mới biết thầy vẫn hư không còn lục đậy ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.
Nó bỏ hết phần nhiều sự trèo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt nhọc mỏi, nó thấy thầy nhân hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng giãy của nó số đông tờ 10.000 đồng tủ lánh… Đến bây giờ nó mới chú ý thấy thầy vẫn xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khôn khéo ngày xưa đang gân guốc lên nhiều lắm… Nó bất chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… sao ko đợi con về…!?”.
Vì nó cứ đinh ninh: trường hợp đổi đông đảo đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho tới khi nó kịp trở về.


*

3. Câu chuyện cảm hễ nhất về tình yêu thầy trò ngày 20/11 (Câu chuyện đồ vật ba)Đã 10 năm rồi em không gặp gỡ lại Thầy, cũng chừng ấy thời hạn em vẫn hằng mơ một ngày em được quay trở lại thời thơ nhỏ nhắn với bao kỷ niệm bịn rịn với thầy cô và bè bạn. Chiều nay em đi qua khúc sông chạm mặt bạt ngàn hoa lau trắng, số đông bông vệ sinh trắng bời bời như nỗi ghi nhớ của em về Thầy…​Bài học thứ nhất em học ở Thầy là bài xích giảng lịch sử vẻ vang về Đinh Tiên Hoàng – vị vua có tài năng đã dẹp loàn 12 sứ quân, đặt nền móng xây dựng độc lập tự chủ của đất nước.​Thầy đã kể rất nhộn nhịp việc thời nhỏ, Đinh cỗ Lĩnh cùng các bạn chăn trâu mang bông lau có tác dụng cờ bày trận pk với trẻ em thôn khác, tiến công đâu chiến thắng đó, tất cả đều hàng phục tôn làm “chủ tướng”, chéo cánh tay làm kiệu khênh và cố hoa lau đi 2 bên để rước như vua.​Hình hình ảnh những cành lau trắng đã có Thầy minh họa siêu xúc hễ và biến đổi dấu ấn không khi nào phai nhạt trong em và nhiều lứa học trò chúng em ngày ấy. Thầy đã giảng cho cái đó em biết bao bài học kinh nghiệm về lịch sử, về tình yêu giang sơn và ý thức kiên cường quật cường của dân tộc… nhưng tất cả một điều, Thầy chưa lúc nào kể về mình, về cuộc đời quân ngũ của Thầy. Thầy là yêu thương binh, Thầy trở về từ chiến trường và sẽ để lại khu vực ấy một cánh tay. Em nhớ số đông dòng chữ bằng phấn trắng Thầy viết lên bảng thủ công trái xiên xiên, bỗng nhiên thấy cay cay sinh sống mũi…​Hồi đó, món quà nhưng em và chúng ta trong team học sinh giỏi Văn đã khuyến mãi Thầy nhân dịp 20/11 là 1 bó hoa vệ sinh trắng. Thầy đã xúc động mang lại lặng người. Thầy cẩn trọng cắm “bó hoa quánh biệt” ấy của chúng em vào một bình hoa được gia công bằng gốc tre ngà sống phòng làm việc của Thầy. Rồi Thầy trở lại nói với chúng em giọng xúc động: hoa lau trắng nói Thầy ghi nhớ mẹ, nhớ những người dân đồng nhóm cũ. Thầy kể, chữ đầu tiên hồi kia Thầy học tập là chữ 0.​Để thầy dễ nhớ, người mẹ Thầy nói nếu khi con nhận thấy nắng xuyên thẳng qua mái nhà đất của mình, thấy gần như chấm tròn, đó là chữ 0. Bên Thầy hồi kia lợp bởi tranh mây. Phần đa gánh tranh mây mà cha Thầy sẽ lặn lội đưa về từ vào rừng sâu, kiên trì gánh cho mấy mon trời new đủ làm mái nhà. Bạn thầy đầu tiên trong cuộc đời Thầy chính là mẹ Thầy. Những nhỏ số trước tiên Thầy biết cũng tự mẹ. Học đếm từ số 1 đến số 10, rồi cả phép cộng, trừ, nhân, phân tách cũng bằng những củ khoai, đông đảo phần kim cương của bà mẹ mỗi buổi chợ chiều mang đến chị và mấy đứa em.​Giờ đây đứng trước triền sông không bến bờ hoa lau trắng – loài hoa giản dị đang trở thành ký ức thiêng liêng vào em khi nhớ về Thầy, về bài xích học thứ nhất của Thầy. Vào trái tim em, hình ảnh của Thầy y hệt như một ngọn núi với hầu như tán cây đầy đủ chở che cho em suốt mùa nắng gắt, cũng là nơi bình an em mong muốn trở về mỗi khi lòng mệt nhọc nhoài nơi đất khách.​Mùa đông sẽ về hun hút gió. Ko kể triền sông hoa vệ sinh trắng lại bời bời vào gió. “Cây lau bao gồm một mức độ sống bền chắc và diệu kỳ, mặc dù gió mưa có quất bao nhiêu thì hoa vẫn nở đúng mùa và vẫn trắng đến chênh chao. Bé người cần được kiên trì hơn loài hoa lau ấy…”​– Thầy sẽ dạy em như thế. Đến bây giờ em vẫn luôn luôn mang theo bên mình hình ảnh của một màu sắc hoa – trắng tinh khiết tựa như những tình cảm kính yêu của mọi cô cậu học tập trò dành khuyến mãi thầy cô giáo…​


*

4. Mẩu chuyện cảm đụng nhất về tình yêu thầy trò ngày 20/11 (Câu chuyện lắp thêm tư)Sau tía năm tôi mới bao gồm dịp quay trở về trường cũ. Những thứ không biến đổi nhiều, sảnh trường vẫn rợp bóng cây, và những cái ghế đá vẫn sinh hoạt đó, trầm mặc cùng nhẫn nhịn. Tiếng cô giảng đều đều trên lớp và ánh nhìn ngây thơ của đám trẻ học trò khiến tôi nhớ lại số đông kỷ niệm thời cắp sách. Giờ đồng hồ trống trường đang điểm, giờ đồng hồ ra chơi đến.Tôi nhớ lại bóng hình của cô từ vào lớp, vẫn dáng vẻ hình thời xưa khi gieo mầm bé chữ cho cái đó tôi. Cô vẫn tận tụy đến lớp, vẫn chống chèo những phi thuyền mơ ước của những cậu học tập trò nhỏ dại chúng tôi đến bến bờ hạnh phúc. Giọng cô nhẹ nhàng phân tích cho học sinh cửa hàng chúng tôi những sự kiện lịch sử hào hùng đáng nhớ, những thành công vang dội của quân ta khắp những chiến trường. Chốc chốc cô xong xuôi giảng và chú ý đám học trò đã tròn đôi mắt suy ngẫm. Chính cô cũng không thể nhận ra được phần đông thế hệ học trò đó còn nhớ mãi công ơn của cô tự ngày nào.Phòng học dột nát cần thiết theo học. đông đảo khi mưa gió vì thế cô lại nhớ về vùng quê Bình Lục, nơi người ta vẫn “cưỡi trâu đi họp huyện” cô lại thấy xót thương. Cô thường nhắc cho công ty chúng tôi nghe rất nhiều về miền quê và mái ấm gia đình cô. Miền quê chiêm trũng, ngập quanh năm những tất cả nghị lực phi thường.Giờ phía trên khi hầu hết thứ đã được nuốm mới, cô vẫn ngày ngày mang đến lớp. Là một trong những giáo viên dạy sử cần tính cô hết sức nghiêm khắc. Cô luôn luôn dạy chúng tôi phải biết tự cố gắng vươn lên. Cô hay bảo, lịch sử dân tộc là cái nền tảng gốc rễ của một quốc gia dân tộc, khi các em đọc sử cũng hiểu truyền thống lâu đời quý báu của ông cha ta, biết mà lại học hỏi, biết nhưng mà phát huy những truyền thống lịch sử quý báu đó. Theo lời dạy dỗ đó, mỗi cụ hệ học tập sinh công ty chúng tôi đều cố gắng trở thành một học sinh ngoan trong mắt cô.Tôi còn nhớ lưu niệm về cô lúc còn đang học phổ thông. Là một học sinh chuyên văn yêu cầu tôi hết sức thích các môn làng hội, nhất là tìm phát âm những kiến thức và kỹ năng lịch sử. Khi còn học sống trung học cơ sở tôi đã làm được nghe những tin tức về cô với phương thức dạy hay, là một trong giáo viên tốt ở trường. Cùng khi theo học tập cô tôi thực sự bị thuyết phục vì chưng cách đào tạo và huấn luyện ân buộc phải và chu đáo.Theo lời khuyên của cô, mỗi chúng tôi đều nhớ rất rõ ràng những vấn đề lịch sử vẻ vang và không còn bỏ sót chút nào khi làm bài bác kiểm tra.


*

5. Câu chuyện cảm cồn nhất về tình cảm thầy trò ngày 20/11 (Câu chuyện lắp thêm năm)Tôi hình thành ở nông thôn nhỏ. Ngôi trường tè học của tôi cũng là trường làng bé lắm. Ngồi ngôi trường ấy ngày ngày chào đón các em học sinh nghèo tay lấm chân trần. Vâng, ngôi trường tôi nghèo lắm. Tuy vậy ở nơi đó tôi vẫn tìm thấy nhiều nụ cười và rất nhiều kỉ niệm về fan thầy thân thương với lòng biết ơn sâu sắc.Đó là năm học tập lớp 5, tôi được gửi sang học lớp mới. Ngày đầu đi học tôi đứng ngần ngại ở cửa lớp vị e sợ hãi thầy, bạn không quen. Thầy thấy được tôi với hỏi han ân cần. Nhìn ánh nhìn trìu thích và cầm bàn tay ấm cúng của thầy, tôi bước vào phần bên trong sự yên trung ương lạ thường.​Từ thứ 1 được gặp thầy rồi được thầy dạy dỗ dỗ, tôi càng hiểu và thấy thương yêu thầy những hơn. Với thầy, tôi tất cả thể miêu tả bằng hai từ “yêu thương” cùng “tận tụy”. Thầy tận tụy vào từng bài xích giảng, từng giờ đến lớp. Cả các ngày nóng bức hay gần như ngày mưa, thầy đều tới trường để có cho công ty chúng tôi nhiều điều bắt đầu lạ.​Tôi nhớ mang lại mùa nước nổi, khắp con đường xá, ngôi trường học phần lớn đầy nước. Cố gắng mà thầy trò công ty chúng tôi vẫn đi học đều đặn, học so bì bõm trong nước gắng mà vui cho lạ. Những bài giảng của thầy ngoài ra “đánh thắng” cả mùa nước lũ.​Khi không đến lớp, thầy lặn lội đến nhà các học sinh để tò mò hoàn cảnh mái ấm gia đình và tạo điều kiện tốt hơn để shop chúng tôi yên vai trung phong ngày hai buổi đến trường. Thầy tôi là như thế, thầy tận tụy cùng với nghề, yêu thương thương toàn bộ học sinh. Tôi đã từng được đến chơi bên thầy – một khu nhà ở mái lá đối chọi sơ tuy nhiên gọn gàng, sạch sẽ. Căn nhà bé nhỏ ấy tiềm ẩn tấm lòng yêu thương bát ngát của thầy tôi.​Tôi vẫn nhớ mãi đông đảo lần được thầy mang lại trường. Tuyến phố đá cho trường vẫn thấm biết bao giọt những giọt mồ hôi của thầy tôi. Tôi ko có gì quên được hình ảnh thầy cùng với chiếc xe đạp điện cũ kĩ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay.Trên con phố dài với lắm gập ghềnh, thầy và tôi thuộc nhau nói chuyện nhiều điều thú vị. Thiên nhiên tôi cảm xúc thầy thật thân cận và thân mật như một người bạn lớn. Tất cả lần thầy hỏi tôi rằng: “Nếu chỉ được đi sang 1 lần trên tuyến đường đầy hoa dại, bé sẽ chọn 1 bông hoa nào bé cho là đẹp mắt nhất?!”.​Đến hôm nay, tôi đột nhiên nhớ lại những mẩu chuyện của fan thầy năm xưa. Thầm cảm ơn thầy về đầy đủ gì xuất sắc đẹp thầy đã dành cho tôi. Đó là phần nhiều lời dạy dỗ quý báu động viên tôi một trong những tháng năm dài. Ngay sát 10 năm nay ít bao gồm dịp trở về viếng thăm thầy cũ. Ngôi ngôi trường làng thời trước đã tàn phai ít nhiều. Mỗi lần trở lại thăm lại thấy mái đầu thầy tôi bạc đãi trắng những hơn. Tuy thế dù thời gian có trôi qua bao nhiêu, tấm lòng thầy vẫn như thế, vẫn tận tụy với đầy yêu thương thương.​6. Câu chuyện cảm rượu cồn nhất về tình yêu thầy trò ngày 20/11 (Câu chuyện trang bị sáu)Thầy dạy dỗ rằng trái tim lần khần thứ tha là một trong trái tim đang chết, bé người lưỡng lự tha sản phẩm vẫn chỉ là gỗ đá cơ mà thôi.Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa.Gửi thầy con, bạn mải miết chèo lái phần đa dòng đời xuôi ngược…Con còn lưu giữ rõ hình bóng thầy bên trên bục giảng năm ấy. Mái tóc pha tương đối sương, cái cặp sách cũ, thú vui hằn phần nhiều vết chân chim đượm màu thời hạn đã theo chúng nhỏ đi hết trong thời gian tháng cuối của thuở học trò có lớn mà không tồn tại khôn…Bụi phấn rơi rơi theo từng cái thầy viết, lâm vào hoàn cảnh cả tâm hồn non nớt của chúng nhỏ những bài học kinh nghiệm về cuộc đời.Thuở ấy, chúng bé nào biết làm tín đồ phải gồm lấy một ước mơ, dù giản dị, bé dại nhoi hay gánh vác to lớn. Cái bảng đen, từng trang giấy trắng, rất nhiều lời huấn luyện của Thầy chính là đoạn con đường dài dẫn chúng bé với đầy đủ ước mơ thứ nhất ấy!Thuở ấy, chúng bé nào biết cuộc sống chỉ bao gồm bà tiên cùng ông bụt, rằng Lý Thông, mụ gì ghẻ, giỏi quỷ dữ chỉ gồm trong truyện nhưng thôi… cuộc sống này vẫn luôn là bài một câu hỏi khó, mà lại đi không còn cả quãng đường dài chúng ta mới nhận biết chẳng có giải thuật nào giỏi hơn không tính hai từ bỏ “trải nghiệm”.Thầy dạy rằng phi vào đời bọn chúng con cần phải có một hai con mắt sáng với một trái tim biết yêu thương thương, để đối tốt với những người dân ngay và tránh xa đa số toan tính, bon chen của không ít kẻ độc ác.Chúng con nào biết “tha thứ” là một trong những động từ đẹp nhất nhất chỉ sau “yêu”. Thầy dạy dỗ chúng con đừng quay sống lưng với đầy đủ người đã nhận lỗi, đừng với ngõ cụt đến cho tất cả những người đã biết mình sai, chớ nhẫn chổ chính giữa với những người đã biết quay lại… Thầy dạy dỗ rằng trái tim lừng khừng thứ tha là một trong trái tim sẽ chết, nhỏ người băn khoăn tha lắp thêm vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.Bởi tất cả một ngày, thương yêu cũng có thể là quá muộn… khi cơ mà hợt hời với vô trung ương đã bỏ xa khoảng cách trong số những con người.Thưở ấy, chúng bé nào biết cuộc đời luôn luôn là gần như vòng quay. Rất nhiều khúc gập, phần đông quanh co, hầu hết thác ghềnh luôn là một trong những phần không thể thiếu. Đừng tơ tưởng về cuộc đời là một đường thẳng… Nếu cuộc đời con không có những khúc ngoặt, phân minh nó sẽ vô nghĩa đi rất nhiều rồi.7. Câu chuyện cảm cồn nhất về cảm xúc thầy trò ngày 20/11 (Câu chuyện thiết bị bảy)Tôi là 1 học sinh… không dạy dỗ nổi. Toàn bộ các thầy cô giáo đã dạy dỗ tôi phần đông nhận xét vì thế với ba bà mẹ tôi. Chưa xuất hiện lớp học nào chịu đựng thu thừa nhận tôi thừa một tháng. Bà bầu tôi khóc. Ba thở dài: Thằng này vậy là coi như xong…
Chuyển qua ngôi trường mới. Nhìn sơ qua học tập bạ, thầy hiệu trưởng đã ước ao đuổi tôi đi nhưng lại nể tiếng ngoại tôi là giám đốc ty giáo dục cũ, thầy đành nhận. “Tôi sẽ xếp em vào lớp thầy Tiến”.Thầy nhỏ gò, mang cặp kính gọng đen nặng trịch, đôi mắt nhướng lên nhìn gần kề mặt tôi “A, con trai, giúp xem thầy làm cho được gì cho con không, khá đây”. Thầy xếp tôi ngồi với một bé nhóc tóc tém phương diện mũi lanh lẹ. Nó khẽ hích vào vai tôi giành số chỗ ngồi rộng hơn. Tôi đành chịu vậy, chưa bao giờ tôi đánh phụ nữ cả. Thầy thắng tôi 1-0 rồi.“Thầy biết nguyên nhân em dây mực vào áo bạn”, thầy nói với tôi lúc Tú còm nhom mếu máo mách nhau chuyện. Sao ông ấy lại biết nhỉ? tôi đã khai gì đâu. Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào phần nhiều các trò trong lớp, những cô mọi hỏi trên sao, các thầy thì ngay mau lẹ thi hành quyết phạt. Bao giờ tôi cũng bịa ra một chuyện mà lại mình là nạn nhân. Tôi mặc tình bịa mặc dù chẳng ai tin.Tôi cũng chẳng thân thiện hình vạc là gì và tất cả ai tin hay
Top 9 mẩu chuyện cảm rượu cồn nhất về tình yêu thầy trò ngày 20/11 giúp họ nhận ra cần lao to béo như trời biển lớn của thầy cô giành cho bao ráng hệ học tập trò. Hầu như học trò có nhiều lúc quậy phá, ngỗ ngược nhưng mà vẫn dành tình cảm tốt đẹp nhất, sự tri ân cừ khôi nhất giành riêng cho thầy cô giáo nhân dịp Nhà giáo vn 20/11.