NHÀ VĨNH BIỆT BỆNH VIỆN CHỢ RẪY

Mỗi tương đối thở tắt đi là một trong những câu chuyện số trời được kể. Đó là mẩu chuyện tang yêu đương của người đã mất, của người còn sống cùng là mẩu truyện nghề thăng trầm của những người chăm giữ… xác người tận nơi vĩnh biệt.


Bạn đang xem: Nhà vĩnh biệt bệnh viện chợ rẫy

Nằm âm thầm trên đường Thuận Kiều, q.11 (TP.HCM), khu nhà vĩnh biệt khám đa khoa Chợ Rẫy choàng lên một vẻ lạnh lùng khó tả. Không giống như những chỗ khác, bên vĩnh biệt này nằm khác hoàn toàn với khuôn viên bệnh viện, phương pháp cổng thiết yếu vài trăm mét.

vì Khoa Giải phẫu bệnh tình của bệnh viện Chợ Rẫy bắt buộc xử lí một khối lượng quá trình lớn, nên diện tích khu đơn vị vĩnh biệt này rộng đến hơn 300 mét vuông, với tổng cộng 5 nhân viên xử lí thi thể cùng 2 nhân viên bảo vệ kiêm làm cho thủ tục.

Một khá thở tắt đi là một câu chuyện đời

Theo lời hẹn, cửa hàng chúng tôi đến nơi lưu trữ và xử lí thi thể của bệnh viện Chợ Rẫy vào một trong những buổi tối. Phía trái cánh cổng sắt béo là bảng đèn vuông vức đề mẫu chữ “Nhà vĩnh biệt”. Ánh sáng cái bảng chỉ vạc ra vừa đủ, nhưng chắn chắn cũng chẳng ai đi ngang hy vọng ngoái quan sát vào…

Với diện tích rộng hơn so với đơn vị đại thể của rất nhiều bệnh viện không giống trong thành phố, thuộc với hồ hết hàng đèn white toát mở dọc hành lang, càng khiến cho chúng tôi cảm hứng lạnh lẽo khi bước vào.


*

Anh trần Tánh (43 tuổi), nhân viên cấp dưới nhà vĩnh biệt bệnh viện Chợ Rẫy, đón cửa hàng chúng tôi khi vừa từ chống đông xác bước ra. Vừa tháo đôi găng tay tay, anh vừa hỏi: “Đêm nay những anh ngủ lại đây phải không?”. Khi shop chúng tôi chưa kịp tự chối, anh sẽ cười: “Khỏi lắc đầu. Mười người vào đây là hơn 9 fan về, bao gồm ai dám sống lại đâu”.

Anh Tánh thao tác làm việc tại nhà vĩnh biệt này vẫn hơn 10 năm nay. Một ngày của những nhân viên như anh lẫn nhân viên bảo đảm an toàn đều ban đầu từ 6 giờ đồng hồ sáng hôm trước đến 6 giờ chiếu sáng hôm sau. Tiếp đến sẽ đến fan khác vào sửa chữa thay thế và luôn giữ con số 2 người xử lí thi thể thuộc 1 bảo vệ.

Với quy mô của cơ sở y tế Chợ Rẫy, anh Tánh mang đến biết: “3 fan vậy mà các hôm vẫn vượt tải. Trung bình hàng ngày chúng tôi đón nhận 2 – 3 ca. Nhưng gồm hôm số lượng tăng vọt lên 8 – 9 ca, buộc phải làm suốt một ngày dài lẫn đêm. Các anh em khác vẫn yêu cầu đến “trực chiến” dù không phải ngày trực của mình”.

Mười năm gần như… nạp năng lượng ngủ lân cận những thi thể, anh Tánh đã tận mắt chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh đời. Anh trọng tâm sự, mỗi một tương đối thở tắt đi là 1 trong câu chuyện, một niềm yêu mến tâm, cho khắp cơ thể nằm kia lẫn người còn sẽ sống. Dù đang quen cùng với sinh ly tử biệt, nhưng có không ít điều vẫn ám hình ảnh trong đầu mọi con tín đồ làm công việc “rợn người” nghỉ ngơi đây.

“Nhiều duy nhất ở đây là những người bị tai nạn lao động, tai nạn thương tâm giao thông, hoặc loạn đả do mâu thuẫn, khiến cho các phần thân thể không thể nguyên vẹn. Bao hàm vụ án lại liên quan đến người khét tiếng gây xôn xao dư luận. Khó nhất vẫn chính là xác chết cháy với da thịt dễ bong tróc và nặng nề mùi. Gồm cả ngôi trường hợp fan nhà mang lại thấy xác người thân trong gia đình chết vì aids khô đen đã không dám dìm và bỏ về…”, anh Tánh bùi ngùi nhớ lại bao câu chuyện chẳng ai như thể ai.


*

Anh trằn Tánh (43 tuổi), nhân viên cấp dưới xử lí thi thể tại nhà vĩnh biệt cơ sở y tế Chợ Rẫy, sẽ làm công việc tắm rửa cương thi
Ảnh: Hoài Nhân
*

Xem thêm: Bảng Giá Xe Suzuki Mới Nhất 09/2021, Bảng Giá Xe Ô Tô Suzuki 2021 Mới Nhất 09/2021

*

Sinh tử mong mỏi manh như chớp mắt

Những nhân viên như anh Tánh trước lúc làm các bước “lạnh sinh sống lưng” này, số đông từng là nhân viên hộ lý, bảo vệ,… tại bệnh viện và được vận chuyển sang công ty vĩnh biệt. Anh vẫn còn nhớ hoài cảm xúc khi lần đầu tiên tiếp xúc với cùng một xác người: “Lúc đầu tôi làm cho giữ xe tại dịch viện, khi dịch viện yêu cầu nhân sự thì chuyển tôi sang đây. Mới vào chỉ nhìn thôi tôi đang nhợn rồi, về thấy cơm trắng không ăn nổi cả mon trời”.

Ấy vậy mà bao gồm anh Tánh cũng không nghĩ mình lại gắn bó với các bước suốt 10 năm. “Ban đầu chỉ dễ dàng là mưu sinh. Khi làm cho rồi new nghĩ trường hợp mình không làm thì ai làm. Tới cơ hội thấy những người dân còn sống rối bời vào mất mát, thấy phần đa con fan tận số nằm đó, hóng mình vệ sinh rửa, trang điểm, thay xống áo tươm tất nhằm ra đi, thì mình mới biết không thể nào bỏ cái nghề này được nữa”, anh Tánh trầm ngâm.

Ông Nguyễn Văn Tám (59 tuổi), là người gắn bó với bên vĩnh biệt cơ sở y tế Chợ Rẫy đã hai mươi năm nay, lại liên tiếp câu chuyện bởi những lần trang điểm cho xác chết.

“Người đã mất cực kỳ nhợt nhạt, ngoài dọn dẹp sạch sẽ shop chúng tôi cũng có tác dụng cả các bước trang điểm mang đến họ. đánh môi, tô móng tay, tiến công phấn, chải tóc đến thi thể, cửa hàng chúng tôi đều làm cả. Cũng là tín đồ cũ dạy tín đồ mới vậy thôi! make up xác sẽ khó khăn hơn một chút ít vì da mặt bọn họ ít ăn phấn. Phái nam lại dễ hơn nàng vì chỉ việc hồng hào một chút, không buộc phải quá đậm”, ông Tám cho biết.



Ông cũng phân chia sẻ, mặc dù trang điểm xác là theo yêu mong của người thân, nhưng cũng đều có ca từ ông làm vì chưng thấy nên làm, như một cách an ủi họ về trái đất bên kia. Ông đã có lần tắm xác, make up cho không ít người dân mẫu, diễn viên xấu số. Nhưng dù cho là ai, ông cũng tự dặn lòng buộc phải làm bằng tất cả sự thành tâm, bởi vì “nhắm đôi mắt rồi thì ai cũng như ai”.

Hơn 20 năm làm nghề, ông Tám cảm thấy ý kiến nhận cuộc sống của bản thân đã biến hóa nhiều. Ông bộc bạch: “Ngày nào thì cũng thấy bị tiêu diệt chóc, tôi mới phân biệt sinh tử cuộc đời nhiều lúc mong manh như chớp mắt! cuống quýt một giây trên phố hay thiếu khiên chế rồi gây gổ, cuối cùng chỉ từ lại tang thương. Xưa tôi rét tính, làm nghề rồi tình cờ đằm lại. Hơn chiến bại làm bỏ ra rồi bị tiêu diệt cũng xuôi tay chẳng mang theo được gì”.


Một thi thể được vận tải từ căn bệnh viện vào nhà vĩnh biệt giữa khuya
Ảnh: Phan Định

“Mày ôm xác rồi về ôm vợ làm sao”

mẩu truyện về những người dân làm dòng nghề “hiếm tín đồ làm” cứ trải dài với tất cả vui bi thương đan xen. Cho dù ít dù các thì cũng hệt như nhau, chúng ta đều đã từng có lần chạnh lòng vị miệng đời giờ vào lời ra.

“Bạn bè, fan thân ai ai cũng nói, bộ hết nghề làm rồi sao mà lựa chọn nghề này! Riết rồi tự tôi cũng ít khi nào tới nhà bạn bè, họp khía cạnh toàn hẹn ra bên ngoài thôi. Có fan hiểu, bạn không, nhưng thường họ vẫn đùa: “Tối ngày mi ôm xác ko rồi về ôm vk làm sao?”. Thỉnh thoảng họ đùa, nhưng thốt nhiên mình vẫn để ý đến nhiều…”, anh Tánh nói mà cúi đầu, nhìn chằm chặp vào nhì bàn tay mình đang cầm lại.

Ở bên xác cơ sở y tế Chợ Rẫy, bộ phận đảm bảo an toàn sẽ kiêm cả các bước giấy tờ, phía dẫn giấy tờ thủ tục cho thân nhân. Cũng là đều con tín đồ “ngày ngày mở đôi mắt ra là thấy xác”, ông Bùi Đức Tuyên (56 tuổi), bảo đảm tại đây, lại trải lòng về những câu chuyện cùng thân nhân.

Ông mang lại biết, phần lớn gia đình không có bất kì ai muốn giám định, mổ xẻ gì cả bắt buộc sẽ có tác dụng ầm lên. Khi đó, ông phải cố gắng giải thích đến họ đọc về thủ tục và quyền lợi, phải bình tĩnh mặc dù cho họ có găng tay to giờ đồng hồ bao nhiêu.


“Phải đặt mình vào hoàn cảnh của họ thì mới hiểu cái bi ai vì mất mát phệ thế nào với ứng xử phù hợp. Khi mình an ủi được họ, giúp họ giảm sút phần như thế nào nỗi đau, tự tôi cũng thấy vui”, ông Tuyên bộc bạch.

Theo ông, khó khăn nhất có lẽ là với những mái ấm gia đình người dân tộc, ví dụ là người Chăm. Ông mang lại biết: “Giờ xuất sắc của chúng ta thường khôn cùng ít, nên có khá nhiều ca chuyển mang đến đây, xác định chỉ từ 3 giờ đồng hồ nữa đề nghị chôn, vậy là bằng hữu lo cơ mà chạy. Họ bao gồm tục riêng nhưng nếu thiếu hiểu biết sẽ béo chuyện, cần mình càng cần giữ yên tâm và kỹ lưỡng”.

Nói rồi ông chỉ tay vào phòng bảo vệ và cười: “Đó, trong phòng không dám để đồ vật gi cả. Ly thủy tinh, vật sắc và nhọn đều chứa hết. Vì đôi khi họ đụng vật gì là họ nạm phang hết”.

nơi nhà xác nóng sốt với những thăng trầm, bi lụy vui như thế, nhưng cửa hàng chúng tôi vẫn thấy cạnh bức tường những bồn hoa kiểng, phần đa giàn nho, giậu bạc bẽo hà xanh mướt. Một góc còn tồn tại chiếc lồng nuôi gà, cái hồ nuôi cá. Ông Tám giải thích: “Niềm vui của đồng đội trong phía trên đấy! Thê lương bi quan quá thì mình tự search cái nào đấy làm vui”.

Khi cửa hàng chúng tôi đang huyên thuyên cùng với ông về giàn hoa kiểng, giờ đồng hồ chuông điện thoại bỗng vang lên inh ỏi từ chống bảo vệ. Như đã quá quen, ông Tám rảo bước nhanh vào bên trong để cùng đồng nghiệp sẵn sàng làm nhiệm vụ.

công ty chúng tôi nhìn theo, lòng mông lung những suy nghĩ. Vậy là lại một khá thở nữa vừa tắt lịm, lại rất nhiều phận đời nữa chuẩn bị được nói ra.