MIẾNG ĂN LÀ MIẾNG TỒI TÀN

"Bạn đen thế. Tuy vậy nước gà tần ở đây nó là best rồi nên có thể biết liên tục húp nước mì và chia ảm đạm với chúng ta 1 câu", đó là một trong mặt hàng trăm bình luận khẳng định sẽ thường xuyên ăn tại cửa hàng mì kê tần nổi tiếng sau vụ quạt treo tường ở tiệm rơi trúng đầu khách, từ thời điểm cách đó ít lâu.



Mới đây, thông tin tài khoản xã hội bức xúc share trong một đội nhóm hội chuyên đánh giá ẩm thực mẩu truyện "đi nạp năng lượng mà suýt tấn công đổi cả mạng sống" của mình. Chuyện là thực khách hàng này đang ngồi ăn ở một quán mì kê tần khét tiếng thì bị quạt treo tường văng ra trúng đầu . Tuy nhiên tai nàn là điều không có bất kì ai mong muốn, dẫu vậy thay vì xin lỗi thực khách, nhà quán chỉ vồ cập tới chuyện dòng quạt đang sửa rồi ngoài ra "LẠI RƠI". Ko một lời thăm hỏi hay thể hiện thái độ tiếc nuối làm sao được trao đi, theo trần thuật của người chạm chán nạn.

Bạn đang xem: Miếng ăn là miếng tồi tàn



Kinh ngạc thừa không? Xin thưa là không.

Dù muốn, cho dù không, tín đồ ta vẫn phải thỏa thuận Hà Nội bấy lâu vẫn tồn tại hồ hết hàng bún chửi, cháo chửi như một vật dụng "đặc sản". Còn vì sao nó vĩnh cửu được, lý giải đơn giản và dễ dàng nhất là bởi: nó ngon!

Vì ngon mà tìm đến là lẽ vớ nhiên. Bởi ngon cơ mà phải chờ đón cũng xứng đáng thì giờ. Bởi ngon mà nên nhún dường khép nép trình bày chữ "kính" trước chủ quán tất cũng phải đạo.

Nhưng thậm chí là có tín đồ vì ngon mà đồng ý làm ngơ trước mọi lời không đúng quấy. Dẫu gồm bị mắng cũng cười cợt làm hòa, thấy chiếc sự la rầy ấy chẳng đáng gì so với việc được xì xụp thìa nước dùng ngọt thấu chỗ đầu lưỡi.



Chẳng nạm mà, đã có nhiều trường hợp, nếu gồm vị khách hàng nào đó không chịu đựng được "miếng tồi tàn" đi cùng miếng ngon nhưng mà lên mạng than phiền, "bóc phốt", sự cảm thông chia sẻ nhiều nhất giành riêng cho họ chỉ là những chiếc vỗ vai "đen thôi đỏ quên đi". Fan ta xem câu hỏi khách bị công ty quán "khẩu nghiệp" là lỗi của khách: lỗi vì chưng ngu ngơ, lỗi vì lần đầu đi ăn, lỗi vì chưng ngồi không đúng bàn, lỗi do lần chần lựa lời, lỗi do chuyển đổi yêu cầu, lỗi vì nói nhiều… cùng lỗi vày số nhọ.

Chỉ ai biết nhẫn, biết quý loại tâm của người chủ khi tạo nên sự món ăn đặc sắc mà bỏ qua mất vô đk cái thái độ, bắt đầu được xem như là người sành. Còn ai nhất nhất "Khách mặt hàng là Thượng Đế" mà yếu ớt rủ nhau tẩy chay loại thái độ có khả năng sẽ bị nhìn giống như các kẻ trưởng đưa học có tác dụng sang.

Với công ty nghĩa tôn thờ ẩm thực, quan niệm Thượng Đế vay mượn ngơi nghỉ phương Tây ko có ý nghĩa gì. Công ty quán new là giáo công ty và thực khách chỉ nên tín đồ như ý nhận ơn nghĩa từ tài nghệ nhà hàng siêu thị thần thánh. Cùng nếu "giáo chủ" bao gồm sai cái thể hiện thái độ thì cũng là: CHỊ NGON, CHỊ CÓ QUYỀN!



Chữ nạp năng lượng đóng một vai trò chủ đạo trong văn hóa truyền thống của người Việt. Người việt nam chào nhau vẫn hỏi "ăn cơm chưa?". Người việt nam mượn chuyện ăn để miêu tả phần lớn những hiện tượng trong cuộc sống xã hội, trường đoản cú chuyện ơn huệ "một miếng lúc đói bằng một gói lúc no", chuyện làm phản "ăn cây táo rào cây sung" đến các thứ chuyện rỉ ri như nói (ăn nói), như khoác (ăn mặc), như học hành (ăn học), như như ý (ăn may), như trộm cắp (ăn trộm nạp năng lượng cắp), như gian sảo lọc lừa (ăn gian), thậm chí còn như lên hình đẹp (ăn ảnh, nạp năng lượng hình), như chuyện tình dục giường chiếu (ăn nằm) hay như chuyện đuổi khách đi chẳng không còn (ăn khách).

Miếng ăn với những người Việt chính vì như thế không thể ko quan trọng. Quan trọng đặc biệt tới mức, chỉ việc ngon, tất cả những lắp thêm khác bên ngoài bát đĩa đều biến thành rẻ rúng?

Mạng thôn hội hoàn toàn có thể nhất loạt lên án một resort 5 sao chỉ vì phương pháp cư xử không đúng mực của lễ tân. Social cũng có thể lên đồng cùng nhau để tẩy chay các nhãn hàng bao gồm gương mặt thay mặt đại diện là "con ngay cạnh thứ 13". Nhưng thực tế là, mạng xã hội luôn bị chia rẽ bởi miếng ăn ngon.



Hơn 1.000 bình luận bên dưới dòng trạng thái ức chế của thực khách đi ăn mì bị rơi quạt vào đầu có đến quá nửa là số đông lời dửng dưng. Chúng ta "tag" nhau vào tám chuyện, hỏi nhau "Có nạp năng lượng không?" và phần đông câu trả lời thường là "Vẫn chứ". Rồi họ mách nhau lần sau ngồi vỉa hè thay vì vào vào nhà. Thậm chí là một bình luận đầy nối liền và sành: "Bạn đen thế. Cơ mà nước kê tần ở chỗ này nó là best rồi nên chỉ biết liên tiếp húp nước mì và chia bi đát với các bạn 1 câu."

Không không ít người đặt ra câu hỏi về lối làm ăn với hành xử của vị chủ quán: Rằng khách gặp mặt nạn trong bên mình, do lỗi ở trong nhà mình, đầu khách hàng sưng, chén mì khách hàng đổ, nguyên nhân không thong dong xin lỗi khách, bồi thường cho khách, hay thậm chí là chỉ là một trong câu nói chân thành?


Họ "ăn khách" nạm sao không nghĩ tới khách ăn? mặc dù cho là được ăn lộc trời thì tiền cũng từ bỏ tay khách hàng trả. Họ gồm đặt cái tâm vào miếng thịt, miếng măng, vào trong nồi nước sử dụng hay bát nước chấm cũng là để kiếm tiền. Chúng ta được tiền, khách hàng được miếng ngon, kia là mối quan hệ bình đẳng cùng bao gồm lợi. Chẳng tất cả ai là Thượng Đế, cũng không ai là giáo chủ. Không người nào là kẻ trên để được cấp quyền kênh kiệu, ban phát, cũng không người nào là kẻ bên dưới để bắt buộc nín nhịn, rún nhường.

Xem thêm: Viện Nghiên Cứu Hạt Nhân Đà Lạt, Viện Nghiên Cứu Hạt Nhân

Vì chén bún ngan ngon từ bỏ thịt ngọt từ xương, vì bát mì con gà tần với lắp thêm nước cần sử dụng thượng hạng, tín đồ ta hoàn toàn có thể dễ dàng xem vấn đề bị bái ơ, bị đối xử không đúng mực của thực khách khác là "vận đen"? nói theo cách khác thì, chửi ai ai cũng được, miễn sao trừ mình ra.

Thành ra bún chửi nhờ vào bị chửi lại nhưng mà thêm phần hút khách, mì bái ơ nhờ bị bóc phốt và lại khách xếp hàng dài trước cửa.

Thực khách quá dễ dãi chăng? Không, họ không còn dễ dãi. Chỉ có điều miếng tiêu hóa có sức cuốn hút lớn đến tầm đủ hất lòng từ bỏ trọng của fan ta xuống lòng đường.


3 năm trước, lúc 1 quán bún ngan nổi tiếng trong khu phố cổ ầm ĩ trên mặt báo vì chưng ứng xử của thiết yếu chủ quán, nhiều tín đồ đang bênh vực "giáo chủ" của mình. Họ kể lại cách chủ quán làm cho món bún ra sao, chăm chút cho từng cọng hành gắng nào, vất vả lao động kiếm sinh sống chân chính bởi cái tài và loại tâm dành riêng cho nồi bún mà không nhất thiết phải bợ đỡ ngẫu nhiên ai, bao gồm cả khách.

Không thể đậy nhận, bàn tay của người tạo sự miếng ngon mang đến thực khách cần xếp sản phẩm chờ nạp năng lượng là bàn tay của người lao hễ chân chính. Không có tài và không tồn tại tâm, miếng ăn uống không thể thành miếng ngon.


Nhưng như ngẫu nhiên người lao đụng nào, chúng ta cũng từng có ngày khởi nghiệp, ngày đầu tiên mà bọn họ bày bát, bày đũa, bày bàn, bày ghế ra đếm từng vị khách cho với mình. Rồi từ kỳ lạ thành quen, từ khách qua mặt đường thành khách ruột, từ thời điểm ngày mong ngóng hết hàng đến ngày đầu tắt mặt tối không ngước được khía cạnh lên mỉm cười.

Và thời điểm nào, từ những nhiệt tình vồn vã thành phần đa bực dọc, dấm dẳng?

Có lẽ đó là khi họ sẽ dư thừa tài lộc lẫn hầu như lời tung hê, tán thưởng. Khách càng vừa lòng thì càng chiều chuộng, càng dễ bỏ lỡ cho sai sót. Bàn bẩn một chút ít có sao, ngồi chật một chút có hề gì; nóng nảy một chút là do thức khuya dậy sớm chân tay đâu có được ngưng nghỉ; cáu giận một chút cũng là vì vì chăm lo cho miếng ngon này mà bị căng thẳng triền miên; kiêu một ít thì cũng đáng lắm; chảnh một chút ít có gì ko đúng vày nơi này đâu cần những kẻ ko biết hưởng thụ viếng thăm?

Cứ thế, miếng ngon từ một món hàng để đổi trao sự thích hợp trở thành món mồi để giữ lại thực khách hàng làm nhỏ tin theo phong cách đó.


Người làm ra miếng ngon dành riêng suốt năm xuyên suốt tháng ngơi nghỉ trong phòng bếp thật đáng quý biết bao, nhưng có lẽ, họ cũng cần phải biết thế giới hôm nay đã chuyển đổi thế nào, những nhà hàng quán ăn lớn phải mến yêu phục vụ khách hàng ra sao. Họ tất cả khiếm khuyết cũng là vấn đề dễ cảm thông. Cơ mà thực khách thấy chiếc khiếm khuyết đó mà không nói ra hay không dám nói ra thì hệ trái tất yếu là một trong những ngày tê "miếng nhục" lâm vào bát của mình.

Lúc ấy new lên mạng bóc tách phốt kể đã và đang muộn. Lỗi đâu tại riêng rẽ ai.

Lẽ nào giờ lại đổ quá cho dòng miếng ngon!


Du lịch xứ sở của những nụ cười thân thiện và đôi mươi điều khiến du khách “té ngửa”: Chợ giữa mặt đường ray là bình thường, chuối đẩy đà cũng chưa phải chuyện lạ!

Theo HH - Design: Mộng Mộng

Trí thức trẻ


Theo Trí thức trẻ em

Copy liên kết
links bài gốc Lấy liên kết