Gửi Người Phụ Nữ Tôi Yêu


1. Bài viết gửi người thiếu phụ tôi yêu

Tình yêu của mẹ

Mẹ luôn dõi theo mỗi bước tôi đi trên cuộc sống mình.

Bạn đang xem: Gửi người phụ nữ tôi yêu

Tôi xuất hiện dưới tình thương yêu của tía mẹ. Cha vất vả đi kiếm tiền nuôi mái ấm gia đình nên bà bầu tôi cảm nhận nhiều tình cảm của bà bầu hơn. Chị em bảo bà nước ngoài mất sớm, mẹ không biết ráng nào là được chăm lo từ bà. đầy đủ điều chị em học được là toàn chú ý từ cô láng giềng dạy phụ nữ cô ấy. Bây giờ hai đứa có bà mẹ là phải ghi nhận nghe lời. Khi nghe câu ấy, tôi còn ngô nghê lắm. Hiện thời ra thôn hội bắt đầu thấm đa số lời của bà bầu dạy.

Tôi hạnh phúc khi luôn có bà bầu quan tâm.

Ngày tôi trượt đại học, người mẹ mất nạp năng lượng mất ngủ. Chưa phải vì bà bầu trách tôi làm cho xấu hổ gia đình, mà người mẹ lo cho tôi. Chị em bảo bé chọn trường, chọn nghề nhỏ thích tuy vậy chả đỗ được, mẹ chọn nghề gì cho bé bây giờ. Nuốm rồi mẹ bảo tôi nộp nguyện vọng vào Sư phạm. Bà bầu biết tôi ko thích dẫu vậy chỉ nói là "mẹ tin nhỏ sẽ phù hợp với nghề này".

Tôi nghe lời mẹ, cắp cặp đến lớp nghề làm thầy. Ra trường, tôi đi làm, người mẹ khuyên nên cố gắng học tập các anh các chị đi trước, vốn kỹ năng là mênh mông, với nhớ học cả cách sống. Tôi đi làm, tảo vào công việc, thỉnh thoảng về cùng với mẹ, mẹ hay trêu tôi rằng: "Người ta bảo đàn bà mẹ nhàn, làm gia sư là đàng hoàng nhất, vắt mà còn không có nổi thời gian dành cho mẹ". Bà bầu cứ vậy, dõi theo từng bước tôi đi trên cuộc đời mình.


Ngày tôi đi rước chồng, bà mẹ sợ còn lề mề dại, đề xuất dặn cả mẹ ông chồng tôi. Bà mẹ bảo bà dạy dỗ con dâu vơi nhàng, hại tôi mang đến với môi trường thiên nhiên mới còn những bỡ ngỡ.

Tôi và bà bầu đều là tín đồ ít đãi đằng tình cảm, chưa lúc nào cả nhị nói lời yêu thương. Tuy vậy tôi hiểu, bà bầu đã vất vả khôn cùng nhiều. Bà bầu tiếc tiền khi mua đồ mang đến chính bản thân mà lại luôn dành cho con. Mẹ có muốn làm đẹp tựa như những người thiếu nữ khác, nhưng lại do thực trạng không đến phép.

Mẹ đã hy sinh, âm thầm lặng, tần tảo. Mẹ là hết sức nhân, đồ vật gi vô tay bà bầu cũng hoàn hảo, từ nấu ăn đến việc nhà. Mẹ luôn luôn bênh bé dù bé đáng bị phạt. Biết rằng dù là viết ở chỗ này thì người mẹ cũng không thể đọc được. Bé sẽ chỉ giữ lại lời yêu trong lòng mình thôi.


2. Nội dung bài viết về người phụ nữ tôi yêu - mẫu mã số 1

Những câu chuyện không hồi kết về mẹ:

* Buồn:

- Là hầu hết lúc bé không nghe lời.

- Là năm lớp 9 nhỏ không đi thi học sinh giỏi toán.

- Là năm lớp 12, đến ngày thi đh con mới nói với mẹ là bé không thi khối A trong lúc con dành 3 năm cung cấp 3 học chuyên Toán.- Là đều lúc về quê: "Sao mà không phệ lên được tí nào vậy?"

- Là thời điểm biết nhỏ yêu xa, mẹ khuyên can nhỏ không được.

- là khi con đi lấy ông xã xa, bà mẹ lên xe về, lòng vẫn cảm giác không yên.…

Lo lắng:

- Là mỗi khi con đi học về muộn.

- Trời mưa to, con không với áo mưa, mẹ mắng: "Không mang áo mưa ướt hết giấy tờ rồi" (Nhiều thời gian con bi quan vì bà mẹ chỉ lo sách vở và giấy tờ ướt. Mỗi lần bị mưa ướt, mẹ lại ngồi lấy sách vở ra, hong quạt cho khô. Rồi thì cả nệm toàn là sách, vở)

- Là năm lớp 12, nhỏ bị ốm, không đến lớp được. Rồi thì cả đêm người mẹ thức. Con bị sốt, lưu giữ mãi dòng đêm đó, bà mẹ cứ một dịp lại vào chống sờ trán xem nhỏ đã hạ sốt chưa

- là lúc con thi test đại học, điểm thấp tốt nhất lớp, bà bầu không nói gì, chỉ nói bé cố gắng

- là lúc con chỉ thi một khối, mẫu khối bé không chuyên. Mẹ băn khoăn lo lắng lắm, nói cho những dì, những cậu biết nhưng cấm đoán con biết, chỉ nói rằng: "Như vậy cũng được, có thời gian tập trung ôn thi khối D".

- Là hồi ngủ hè năm tốt nhất đại học, con bị ngộ độc thức ăn đến mức bị teo giật. Hai giờ sáng, chị em nghe tiếng bé gọi, mẹ vừa hại vừa lo bảo ba gọi điện đến bác bác sĩ trong xóm, rồi gọi cho các bác vào. Cha lo đến gần khóc, bà mẹ lo nhưng lại vẫn bình thản ngồi bóp dầu đến con. Không có mẹ, chắc nhỏ không qua khỏi.


- Là khi các bước con không ổn định, bà bầu vẫn thường gọi điện hỏi thăm.

- là khi mẹ lo hoa màu ở thành phố đắt đỏ, người mẹ hay hỏi không còn thức nạp năng lượng chưa để bà mẹ gửi nghỉ ngơi quê ra.

- Là ngày đám hỏi con, trời cứ mưa mãi không dứt.

Là lúc vừa có thông tin dịch căn bệnh ở Hà Nội, người mẹ gọi năng lượng điện ra và căn dặn nhỏ rất nhiều…....

* Vui:

- Là lúc con đạt hiệu quả cao trong học tập tập.

- là lúc con biết điểm đỗ vào đại học, 12h30 trưa mà bà bầu vẫn giục nhỏ nhắn tin báo mang lại mọi bạn biết điểm.

- Là lúc nhỏ gọi điện về nhà, kể chị em nghe hồ hết chuyện về học hành, cuộc sống mới, chúng ta bè, thầy cô, ngôi trường lớp mới.

- Là đầy đủ ngày 8/3 tốt 20/10, nhỏ mua hoa về khuyến mãi mẹ, người mẹ đi khoe với các bác, những cậu rằng được cô con gái tặng ngay hoa.

Là những bữa ăn gia đình, anh chị kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện vui.

- Là những khi bé gọi đoạn clip về thì thầm với bố mẹ, lần nào cũng nói chuyện khôn xiết lâu.....

Xem thêm: Chết Cười Với Dị Bản Tân Bến Thượng Hải Cười Xuyên Việt, Cười Xuyên Việt: Xem Nhóm Bến Thượng Hải X

* hầu hết câu nói "bất hủ" của mẹ:

- “Không có bà mẹ thì công ty này bi thảm lắm, làm thế nào mà cười nhiều được như vậy này”

- “Đó là bà mẹ sinh ra không đúng thời thôi. Bà bầu mà sinh ra đúng thời thì mẹ cũng đã khác, bà mẹ sướng chưa dừng lại ở đó này nhiều” (Con biết, nhưng mẹ ơi, nếu mẹ không hình thành vào thời này thì con có được là con của bà mẹ không ạ?)

- "Đi chợ không thích quần áo, không yêu thích gì hết, chỉ mê say mấy chiếc đĩa nhạc của mấy thằng hàn quốc thôi" (Mẹ nói mình đấy!!!)

- ai cũng nói mình: "Vừa học vừa nghe nhạc vậy thì học vào chũm nào được?". Mẹ: "Kệ, nó say đắm thế!"

- chị em nói: "Lo nhưng học đi, đừng có nghe nhạc nhiều", gắng mà khi nào có chương trình music là bà mẹ lại điện thoại tư vấn mình ra xem

Mẹ nói không mê thích phim Hàn làm việc chỗ: "Tên cực nhọc nhớ, cực nhọc đọc" nên lúc kể chuyện người mẹ toàn nói thằng này thằng kia.

Mẹ nói không ưng ý kiểu cứ lên Facebook rồi thông báo cái này, tốt khoe cái kia. Mẹ nói ai biết thì người ta sẽ tự biết, việc gì phải lên Facebook rồi nói hết ra.

Thực tế mà nói thì mình không hẳn là một đứa hay mô tả tình cảm, đặc biệt là với mẹ. Mặc dù mình biết cùng hiểu tính mẹ, nhưng mà mình toàn tạo nên mẹ bi lụy và lo lắng. Đặc biệt là lúc mẹ biết bản thân yêu xa và xác định sẽ cưới, hai bà bầu con đã chiến đấu với nhau vô cùng nhiều, thậm chí là đã có những lúc chiến tranh lạnh. Nhưng sau cùng mẹ nói ko lại mình, đành thở lâu năm mà gật đầu đồng ý rằng: “Trời không chịu đựng đất thì đất nên chịu trời”. Mình biết phần lớn điều người mẹ nói, những việc chị em làm vày yêu yêu đương và lo lắng cho mình mới vậy. Yêu cầu mình đang cố gắng mỗi ngày hồ hết sống thật xuất sắc và thật niềm hạnh phúc với gia đình nhỏ dại của bản thân để bà mẹ được lặng tâm, vì chưng mình biết, đối với mẹ không tồn tại niềm vui như thế nào hơn bài toán nhìn thấy bé cái trưởng thành và sống hạnh phúc."CẢM ƠN MẸ VÌ TẤT CẢ. Con YÊU MẸ NHIỀU LẮM!"


3. Bài viết về người thiếu nữ tôi yêu - mẫu số 2

Chị gái cả - người anh hùng của lòng tôi

Mỗi tín đồ chúng ta, ai ai cũng có một fan mẹ. Bọn họ là những người dân mang nặng, đẻ đau chín tháng mười ngày, quan tâm chúng ta từ khi còn nhỏ bé đến lúc họ lớn lên, trưởng thành, chúng ta vẫn luôn là bờ vai, là nguồn rượu cồn viên cho ta lúc ta vấp ngã. Tôi không như bao đứa trẻ khác, tôi là một trong những đứa trẻ em mồ côi. Với chị gái tôi – tín đồ mà tôi yêu thương độc nhất đã nỗ lực mẹ chăm lo tôi cho đến tận bây giờ.

Chị gái tôi tên là Thắm, trong năm này đã 30 nồi bánh bác bỏ rồi. Mà lại chưa lúc nào nói bản thân 30 tuổi cả, chị nói: “Chị Thắm new 29 tuổi thôi”. Chị tôi rất hấp dẫn cười, bạn lạ chắc hẳn sẽ ko biết, đằng sau nụ cười ấy, lại chứa đựng một tuổi thơ bất hạnh và sự mạnh mẽ vươn lên của người phụ nữ mà tôi dịu dàng nhất.

Chị ấy sinh ra rất khác ba anh chị em tôi, ở bên cạnh một nữa khuôn mặt xinh đẹp kia là một trong nửa khuôn mặt đổi thay dạng không giống như bình thường, chị bảo là do lúc có thai chị, bà bầu tôi vô tình bị ảnh hưởng bởi thuốc đảm bảo an toàn thực vật vì vậy khi xuất hiện không lành lặn, chị vẫn cười. Khi khủng lên, cắp sách mang đến trường, chị ấy quan yếu tránh khỏi những ánh nhìn xa lánh, miệt thị từ chúng ta bè, họ chê bai, dè bĩu lên khuôn phương diện ấy. Khoác kệ gần như lời chê bai đó, chị tôi nổ lực học tập tập, đạt nhiều thành tích cao, chị ấy học xuất sắc lắm. Những thầy cô khi sẽ dạy chị ấy hay nói tôi không học tốt bằng chị, tôi cũng cảm thấy gồm đôi chút xấu hổ, mà lại tôi cũng tương đối tự hào về chị gái của tôi.

Bất hạnh trong cuộc sống của chị Thắm, của gia đình tôi vẫn chưa dừng lại, nhưng mà vẫn tiếp tục, phá đổ vỡ không khí hạnh phúc. Tía của tồi đã tắt thở sau một cơn bạo bệnh. Bà mẹ và chị gái hằng ngày làm việc vất vả nhằm mưu sinh, kiếm ăn, đôi khi muốn shop chúng tôi ăn học cần người.

Ông trời trêu ngươi, bà bầu của tôi thao tác quá lao lực, đâm bệnh, một căn bệnh cần yếu chữa trị: ung thư phổi. Căn bệnh đó đã hành hạ bà mẹ tôi từ thời điểm tháng này qua tháng nọ, qua từng lần hóa trị, xạ trị, mái đầu xuân xanh ngày nào sẽ rụng dần rụng dần. Và ở đầu cuối mẹ tôi sẽ ra đi không bao giờ trở lại.

Thế mẹ, rứa cha, chị tôi chăm lo ba đứa em của mình, chị tôi là một trong người tham công tiếc nuối việc, chị thao tác lao lực tại tp hcm một mình, gầy đau cũng 1 mình cam chịu, không nói với ai. Chị luôn luôn bảo là đề nghị học thiệt giỏi, thật ngoan, rằng shop chúng tôi đã là phần đông người phấn kích nhất, không như mẹ tôi, bà chưa tận thưởng một ngày thật sự là hạnh phúc. Chị hết sức thương tôi, bằng một cảm tình chan chứa, một tấm lòng bao la, rộng lớn.

Chị tôi chưa lấy chồng, có tương đối nhiều người ngỏ lời tuy thế chị tôi phần đa thẳng thừng tự chối, chắc bao gồm lẻ là chị thấy công ty chúng tôi chưa thực sự trưởng thành, đủ để làm chị ấy yên chổ chính giữa để kiếm tìm kiếm hạnh phúc trong một gia đình mới.


Nếu hiện giờ có một điều ước, tôi thật lòng hy vọng rằng sẽ có một phép thuật diệu kì nào đó trở thành khuôn mặt của chị ý tôi trở nên xinh đẹp. Hay dễ dàng và đơn giản hơn, tôi hy vọng chị ấy vẫn mãi mãi vui vẻ, luôn luôn nở thú vui trên môi cùng sống đa số ngày hạnh phúc.

Lời cuối cùng, chẳng tất cả gì hơn, nhân ngày thiếu nữ Việt Nam đôi mươi tháng 10, tôi xin chúc những bà, những mẹ, các chị, những cô, các bác,…một lời chúc chân thành, chúc gần như người luôn luôn vui vẻ hạnh phúc và sức khỏe dồi dào.

4. Nội dung bài viết về người thanh nữ tôi yêu thương - mẫu mã số 3

Mẹ yêu của con!

Có lẽ đấy là lần đầu tiên con cầm cây bút viết lên phần đa dòng chổ chính giữa sự này để gửi cho mẹ. Thiệt ra, khi viết, bé cũng lừng chừng mình đề nghị viết về vật gì nữa, chưa phải con không có gì để nói với chị em mà chỉ là hầu như điều mẹ làm cho con quá nhiều, qua lớn lao khiến chính bản thân con cũng đo đắn mình phải nói từ đâu, ban đầu như cụ nào.

Dường như chưa bao giờ trong suốt trong thời hạn tháng qua nhỏ nói với người mẹ rằng “Con yêu mẹ, nhỏ thương mẹ”. Nhỏ chỉ mang nhiên chào đón sự yêu thương, chăm sóc, mến thương của mẹ. Dẫu vậy trong sâu thẳm trái tim con, chị em là người đặc biệt quan trọng nhất, người con dịu dàng nhất, người thiếu nữ duy duy nhất trong trái tim con.

Con biết bé là niềm tự hào của mẹ. Bé cảm nhận ra qua ánh nhìn lấp lánh thương yêu của mẹ. Ngay từ nhỏ, con đã được bà bầu chăm chút, lo lắng. Ngày 20/10 là ngày mà bé tròn 16 tuổi, cũng biến chuyển một phụ nữ rồi người mẹ nhỉ? dẫu vậy trong mắt người mẹ con vẫn luôn là đứa con gái bé dại cần cho từng sự chở che, giúp sức của mẹ.

Một cô nhỏ xíu bướng bỉnh, ngang ngược, như bé đã không ít lần khiến cho mẹ bi lụy chỉ bởi những tiếng nói thiếu để ý đến và tính tình trẻ em của phiên bản thân. Mẹ luôn luôn muốn giỏi cho con, vậy mà con lại ích kỉ chỉ ôm siết lấy ý kiến riêng của mình, chẳng lúc nào nghe lời mẹ nói. Con sai rồi bà mẹ ạ, con cần hiểu rõ sống sao cho đúng với nhị tiếng “Công cha – Nghĩa mẹ”.

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa bà bầu như nước trong mối cung cấp chảy ra

Một lòng bái mẹ, kính cha

Cho tròn chữ hiếu bắt đầu là đạo con.”

Con được sinh ra trong tầm tay vơi dàng, ấm cúng của mẹ. Chín mon cưu mang, chị em chịu nhiều âu sầu rồi lại chắt chiu từng giọt sữa ngọt ngào và lắng đọng để nuôi nhỏ khôn lớn. Bé lớn lên vào sự chăm sóc dục, trong sự yêu thương, băn khoăn lo lắng của mẹ. Trái thật công tích ấy không bến bờ vô tận như nước vào nguồn.

Mẹ ơi, chị em biết con yêu người mẹ nhiều lắm không? người mẹ à, 15 năm không lâu năm cũng không ngắn tuy vậy nó là khoảng thời gian thật đẹp. Đi qua từng năm, mỗi năm một nhỏ lớn hơn, trưởng thành và cứng cáp hơn, trở thành một cô gái hoàn thiện hơn qua bàn tay quan tâm của mẹ. Con niềm hạnh phúc nhiều lắm bởi con gồm một tín đồ mẹ luôn tha thứ, bảo ban con khi nhỏ vấp ngã và sai lầm trên mặt đường đời. Mẹ dạy con cách sống, lắng nghe con khi con cần. Đôi khi con cũng chạnh lòng vì chưng mẹ so sánh con cùng với “con nhà người ta”, thời gian đó nhỏ chỉ biết hờn giận vô cớ rồi phát ra những ngôn từ làm tổn thương bà bầu mà không biết mẹ so sánh như vậy chỉ để con cứng cáp hơn. Mẹ là bạn nuôi nấng con, sao chị em lại hạ thấp con được, mẹ chỉ muốn tương tác con thôi. Con hối hận lắm mẹ ơi, tội vạ của nhỏ thật đáng trách.

“Để thường ơn chế tạo hóa

Chim biết đựng tiếng ca

Cây xanh vị đất mẹ

Đơm sum xuê hoa trái

Ơn người mẹ bao năm tháng

Biết đem gì hiến dâng

Con ao ước vén nắng và nóng rực

Làm áo bà mẹ đừng phai

Muốn kéo thời hạn lại

Để tóc chớ thêm bạc

Con mong muốn gom vất vả

Của đời bà mẹ gian truân

Những ưu tư vì con”

Hằng ngày người mẹ phải lo toan bề bộn công việc trong gia đình, cửa hàng xuyến toàn bộ từ việc nhỏ đến việc lớn vào nhà. Con yêu quý mẹ khôn xiết nhiều, bà mẹ thật vỹ đại, bao nhiêu quá trình mệt nhọc như thế mà người mẹ chưa lúc nào than nổi một tiếng. Tương lai lớn lên con cũng trở thành trở thành một fan tài giỏi, biết hy sinh cho gia đình và cao thượng như chị em vậy.


Có lẽ vào mắt tín đồ khác người mẹ không hoàn mỹ, không rất đẹp không hoàn hảo nhất nhưng với con chị em và gia đình luôn là số một, ko gì sánh bằng, là toàn bộ và luôn là lí vày để con cố gắng vươn lên từng ngày, rèn luyện bạn dạng thân trở nên xuất sắc đẹp. Tự khi bé nhận thức được gần như việc, nhỏ biết người mẹ của nhỏ là fan mạnh mẽ, thiệt không tiện lợi thấy được giọt nước mắt yếu đuối đọng sinh sống khóe mắt mẹ. Dù mệt mỏi, bà mẹ cũng không lúc nào để lộ ra bên ngoài, dịp nào nhỏ cũng chỉ thấy ánh mắt biết cười cợt của mẹ, góc nhìn ấy luôn tìm hiểu con nhưng thôi.

Con biết có lẽ bây giờ con không đủ xuất sắc hay thậm chí là cực kỳ tệ nhưng người mẹ ơi bé biết một điều, rất có thể con con đường tương lai phía đằng trước của con sẽ có được những rào cản, những cám dỗ, làm nhỏ lạc mất phương hướng, dẫu vậy ở phía tuyến phố tương lai ấy luôn có nụ cười, ánh mắt, tình thương yêu của mẹ, nó đó là ánh sáng, là sự thức tỉnh khi con lạc lối, bàn tay người mẹ sẽ luôn nắm mang tay con cho con thú vui và sức mạnh.

Mẹ dành cả thanh xuân, cả cuộc sống để nuôi nấng, dạy bảo con đề nghị người. Nghìn lời cảm ơn, vạn nhu cầu lỗi biết buộc phải nói làm thế nào để cho vừa. Dòng thời hạn cứ âm thầm trôi đi, hai con mắt mẹ đang in hằn những vết chân chim.

“Tôi mong mỏi là hạt nắng để đến mặt mẹ

Ươm lên sợi tóc để tóc sáng long lánh

Tôi mong mỏi là ngọn gió để đến ôm mẹ

Hôn lên hai con mắt hằn sâu lốt chân chim”

Con sợ hãi lắm khi nghĩ đến ngày mai, ngày mà bà mẹ sẽ xa lánh con, xa gia đình mãi mãi, bé sẽ tại một nơi mà bé không thể quan sát thấy bà bầu nữa, nỗi lo âu bủa vây lấy bé không lối thoát khiến con hoang mang. Nếu mẹ đi thì ai sẽ chũm lấy đôi tay bé dại bé của con, ai đã lắng nghe con, dậy con những đạo lý của cuộc đời và ai vẫn cho bé niềm tin, sức mạnh để tiến về phía trước. Kể tới đây, con thật sự thấy lo ngại và sợ hãi hãi.

“Con mặc dù lớn vẫn chính là con của mẹ

Đi hết đời lòng bà bầu vẫn theo con”

Mẹ là người bạn cho con cuộc sống đời thường này, dạy cho con biết “cuộc sinh sống là gì?”. đáng nhớ bên bà bầu là gần như hồi ức đẹp đẽ nhất của con, là hồ hết trang kỷ niệm theo nhỏ đến hết cuộc sống này. Bất cứ sau này có xa biện pháp về khoảng cách địa lí tuy vậy cũng không thể bức tường ngăn tình thương của chị em gửi mang đến con. Tình dịu dàng của chị em vẫn luôn mãi bên con dù cho ngày nào đó mẹ không hề ở trần thế này nữa.

Ngày của mẹ, bé chỉ biết nguyện cầu cho người mẹ thật các hạnh phúc, mức độ khoẻ, tràn đầy niềm vui. Con mong mỏi mẹ rất có thể bước tiếp cùng bé trên suốt đoạn đường dài phía trước. Con sẽ không ngừng cố nắm để triển khai ước mơ, hoài bão của con, nhằm mẹ không phải phiền lòng vì bé nữa. Nhỏ yêu chị em nhiều lắm!