Diệp Vấn Và Lý Tiểu Long

(itlab.com.vn) – Diệp Vấn là người dân có công rất cao trong việc khai sáng tiềm năng võ thuật của Lý tè Long. 

Xuyên suốt những nền văn hóa, võ thuật có cha giá trị cơ bản: chiến tranh (đối đầu, đánh nhau trê tuyến phố phố), thể thao (quyền anh, các giải đấu MMA), và vui chơi giải trí (các cuộc tỉ thí trên sảnh khấu, giải đô thứ nhà nghề, các bộ phim truyện về kung-fu). Nền võ thuật phương Đông còn góp thêm một hạng mục thứ tư: giá bán trị trọng tâm linh. Kung-fu được phát âm như một phương pháp thiền chuyển động. Mục đích thâm thúy nhất của nó là hướng môn đồ tới việc khai sáng, giác ngộ.

Bạn đang xem: Diệp vấn và lý tiểu long

Lấy nhu chế cương

Trong thời hạn Bruce triển khai xong những kỹ xảo võ nghệ kung-fu phương bắc vào buổi sáng, anh vẫn liên tục tập luyện Vịnh Xuân Quyền thời điểm chiều xuống. Wong Shun Leung chỉ dạy mang lại anh số đông chiêu pháp mới lợi sợ còn Diệp Vấn lại truyền đạt mang đến anh những tư tưởng triết học tập và vai trung phong linh sâu sắc. Thiết yếu những bài xích giáo huấn của đại danh sư Diệp Vấn vẫn dẫn anh đến con phố khai sáng tâm linh. Trong một bài viết sau đó hai năm, Bruce sẽ hồi tưởng lại đầy đủ trải nghiệm quý giá ấy như sau:

“Trong suốt tứ năm trau dồi tập luyện nghệ thuật và thẩm mỹ kung-fu, tôi đã dần dần chiêm nghiệm và thấu hiểu nguyên tắc dĩ nhu chế cưng cửng – kia là thẩm mỹ hóa giải sức mạnh của địch thủ và tinh giảm sự hao mòn sức khỏe của mình. Tất cả những chiêu bài này đề xuất được triển khai khi tâm tĩnh mà không cần cố gắng mất sức.

*


Nghe tất cả vẻ đơn giản và dễ dàng nhưng khi tiến hành thì đầy cạnh tranh khăn. Tích tắc lâm trận, trí tuệ tôi sẽ trọn vẹn bấn loạn cùng không ổn định. độc nhất vô nhị là sau một loạt quyền cước tung ra thân hai bên, các ý niệm về chữ nhu của mình thường trở nên mất. Vào tôi lúc ấy chỉ còn nung thổi nấu khát khao làm gắng nào để đánh gục đối thủ.

Sư phụ tôi, đại võ sư Diệp Vấn, vẫn tới bên tôi và dạy rằng: “Con hãy thả lỏng tín đồ và thiệt tĩnh tâm. Nhỏ hãy quên thiết yếu mình để nương theo thủ pháp của đối phương. Hãy để trung tâm trí của con triển khai các nỗ lực phản đòn mà lại không cần cân nhắc suy nghĩ. Trước tiên thảy, cần học được nghệ thuật né tránh”.

*

Đúng là vậy! Tôi buộc phải thả lỏng. Mặc dù nhiên, ngay trong khi đó tôi vẫn vô thức có tác dụng điều ngược lại. Đó chính là khi tôi từ nhủ lòng mình buộc phải thả lỏng, vấn đề ‘phải’ cố gắng thả lỏng đã hết là buông lỏng một giải pháp tự nhiên. Lúc tôi quá chú tâm tới mức lâm vào ‘điểm mù’, sư phụ lại gần với nói cùng với tôi: ‘Con hãy gìn giữ nguyên khí bằng cách nương theo mọi việc và ko can thiệp. Nhớ là không bao giờ tấn công trước mà cần lấy thủ để công, bất chiến thoải mái và tự nhiên thành. Bé khoan hãy tập dượt trong tuần này. Cứ về nhà và suy ngẫm về triết lý đó’.

Xem thêm: Please Wait - Thời Gian Sửa Cáp Quang Biển Aag Tiếp Tục Kéo Dài

Tuần sau đó tôi sinh sống nhà. Trải qua hàng tiếng đồng hồ tập luyện cùng chiêm nghiệm, tôi vứt cuộc cùng đi ra đại dương trên một mẫu thuyền con. Ngồi lênh đênh bên trên biển, tôi nghĩ về thời gian luyện tập vừa mới rồi và thốt nhiên thấy giận mình ghê gớm, tôi đấm mạnh vào mặt nước. Ngay time đó, một ý niệm chợt lóe lên: Chẳng bắt buộc nước thiết yếu là bản chất của kung-fu đó sao? Tôi vừa tấn công vào nó nhưng mà nó không thể bị tổn thương. Dẫu trông yếu đuối nhưng nước hoàn toàn có thể khuất phục những gia công bằng chất liệu cứng rắn nhất nạm gian. Đúng vậy! Tôi ý muốn trở thành tự nhiên như nước.

*

Tôi nằm ở thuyền và cảm giác mình hòa quyện làm một với Đạo. Tôi đã trở thành một với tự nhiên. Cả thế giới trước đôi mắt tôi là 1 trong những thể thống nhất”.

“Hãy là nước các bạn nhé!”

Khoảnh tự khắc huyền diệu đó đã gây tác động sâu dung nhan đến bạn trai trẻ. Kung-fu biến tôn giáo của anh, là con phố khai sáng. Anh trở cần quan tâm quan trọng đặc biệt đến Đạo giáo, một khối hệ thống triết học tập Trung Hoa cổ điển với quan niệm con tín đồ sống hợp lý với thiên nhiên vạn vật, trôi theo chiếc nước, như cậy sậy uốn nắn cong theo chiều gió – “Hãy là nước, chúng ta nhé” là lời nói trứ danh sau này của Bruce.

*

Anh từ biết phần nhiều rắc rối của chính mình phát sinh vày khát khao được diễn đạt quyền lực, ý chí của mình. Anh là 1 con rồng, là mạng hỏa, sự khó chịu luôn bốc cháy quanh anh. Đạo giáo với kung-fu giờ là công cụ tâm lý hữu hiệu để anh từ sửa đổi phiên bản thân, được coi là dòng nước dập sút ngọn lửa luôn sôi sục vào anh.

Ở trung quốc vốn có câu nghịch rằng kung-fu là cách để khiến một thằng nhỏ bé 13 tuổi trầm ngâm suy ngẫm. Bruce thuở ban sơ đến với võ thuật là một trong những thiếu niên lỗi hỏng. Từ giây phút này trở đi, anh nói năng và để ý đến giống như một đạo sĩ. Sự phân song nhân cách và xung đột nhiên nội trọng tâm trong anh thân một mặt là anh chàng ngang tàng nổi loàn với một bên là việc thấu đọc về Đạo giáo sẽ định hình cuộc đời trưởng thành của Bruce Lee sau này.