CÔ BA SÀI GÒN LÀ AI

Trong vật phẩm điện ảnh của tài nữ Ngô Thanh Vân, Cô Ba là 1 nghệ nhân may áo dài truyền thống lâu đời nức tiếng xứ sử dụng Gòn. Tuy nhiên với Cô cha Sài Gòn ko kể đời thật, thì cuộc đời lại ko đẹp với toàn tài mang đến thế. Sở hữu một nhan sắc nặng nề ai sánh kịp nhưng cuộc sống Cô bố Sài Gòn là một trong những chuỗi truân siêng không hoàn thành với mọi giai thoại chưa có lời giải về bùa ngãi bao quanh cô.Bạn vẫn xem: Cô ba tp sài thành là ai


*

Cô gái chân đất nghèo khổ tới hoa khôi không vương vãi miện chốn sài gòn mà tất cả lũ ông mọi say đắm

Cô bố Trà tên thật làTrần Ngọc Tràsinh năm 1906.

Bạn đang xem: Cô ba sài gòn là ai

Cô ba Tràkhi để chân lên đất sài gòn chỉ bắt đầu 16 tuổi, xuất thân từ làng quê nghèo Cần Đước (Long An).Từ khi hiện ra và to lên cho tới tuổi 16, tía Trà chỉ có thể đi chân trần và bắt ốc, hái rau ngoài vườn, cuộc sống cơ cực, thiếu thốn thốn. Từ khi phụ vương mất, Cô cha Trà thường xuyên phải chịu cay đắng với đều trận đòn roi khôn ngớt của mẹ. Sau đó bị bên nội hất hủi cô bố Trà quăng quật quê lên thành phố sài thành làm bạn giúp câu hỏi nuôi thân.

Nhưng cuộc đời của cô bé 16 tuổi không phẳng phiu trôi theo cái kiếp làm thuê làm cho mướn, và lại sớm vướng vào một thảm kịch cuộc đời ngay phần đông ngày đầu đời.Những thay đổi cố trong cuộc sống thuở thiếu thốn thời đóng góp thêm phần hình thành yêu cầu tính biện pháp của siêu mẫu đất phái mạnh Kỳ sau này: Coi đời lạnh lẽo như băng.

Với sắc đẹp hiếm có của mình, cô lần lượt "đốn ngã" 1 loạt những tay đùa hào hoa, phong lưu bậc nhất, trong các số đó có cả Công tử bạc bẽo Liêu ăn uống chơi nổi tiếng một thời của Lục tỉnh. Trong cam kết ức của người miền nam thời bấy giờ, trằn Ngọc Trà là đại mỹ nhân trăm năm tất cả một. Cùng với dung mạo xinh đẹp, cô Ba nhanh lẹ trở thành “Hoa khôi dùng Gòn”, được mệnh danh là Étoile de Saigon (tạm dịch:Ngôi sao sử dụng Gòn).

Cánh báo chí, đơn vị văn thời ấy vẫn tốn biết bao nhiêu giấy mực để mô tả vẻ đẹp mắt củaCô ba Trà. "Cô ấy đẹp mắt lắm, rất đẹp đổ cửa hàng xiêu đình, đài những như một bà hoàng, quần áo lụa thuộc màu, bao gồm quàng khăn voan mỏng, ngồi bên trên xe mui nai lưng lượn trên tuyến đường phố sử dụng Gòn".

Vẻ đẹp đó làm cho mê hoặc bất cứ người lũ ông nào, bao gồm các tay nghịch hào hoa mọi cả phái nam Vang, Băng Cốc.

Học trả Vương Hồng Sển, bạn cũng từng say đắm mê sắc củaBa Trà, đang viết trong cuốn "Sài Gòn tả pí lù" rằng:

"Những ai được quen biết hay được cô hạ cố tiếp xúc đều xem sẽ là niềm vinh hạnh để minh chứng đẳng cấp”…

Cô cha Trà – với điều tốt đẹp tiêu khiển rât bầy bà


*

Nhưng cô tía Trà không dựng chân lại tại thú vui đó, cô có thú vui tiêu khiển nguy nan hơn không ít đó là dung dịch phiện. Để rồi những chiếc nhẫn kim cương, các cái vòng ngọc thạch và đầy đủ món trang sức đắt chi phí được những tay nghịch ưu ái tặng cũng đã cất cánh theo sương thuốc.

Xem thêm:

Cuộc chạy trốn vì bị ngải hành và dòng kết thảm kịch cuối đời


*

Sau những lần chơi bội nghĩa thua đậm, cô ba Trà lại sang Xiêm để xin ngải. Ông thầy chiếu lệ cho cô tuy không cùi tuy thế lại cụt mất 10 ngón tay. Ông chuyển cô đi lạy trước bàn thờ tổ, rồi bay y múa trước bàn thờ. Sau đó, ông đưa đến cô đầy đủ số ngải cần thiết rồi cho đệ tử đi cùng cô về nước ta luyện ngải.

Hàng ngày, cô cha Trà đóng kín cửa để luyện ngải. Cô cần thoát y, ăn chay, nằm khu đất đủ bảy ngày bảy đêm. Mỗi đêm, ông thầy theo cô về việt nam bảo cô quỳ trước bàn tổ nhằm đọc thần chú lâm râm rồi vắt nhang đang cháy vẽ bùa trước khía cạnh cô thổi tía hồi dài.

Có lầnBa Tràthú thiệt với vài tín đồ tâm phúc, lúc thỉnh ngải và đến ngải xâm nhập vào cơ thể, thì ông thầy ngải xứ Xiêm La đã chuyển ra phần lớn điều răn doạ rất nghiêm nhặt rằng: Đã chuộc ngải vào thân rồi thì không được làm cho khung người ô uế, không được để cho bọn ông quấy rầy và hành hạ thân xác, không được ẩm thực những sản phẩm thịt thà cấm kị, như thịt trâu, thịt rắn, làm thịt rùa, làm thịt chó.

Và độc nhất là không được uống tiết tươi, ko được chui qua sào quần áo, không được bước dưới đều nơi nhưng mà trên đầu bao gồm chất ô uế như ước tiêu, ước tiểu…

Cô phát hiện ra là mỗi lần cô bị rất nhiều tay bầy ông vùi dập thân thể với đủ cách theo kiểu phương Tây, thì y hệt như rằng cô như bị một cơn bệnh gì đó hành hạ đến bị tiêu diệt đi sinh sống lại.

Cho bắt buộc cô lẳng lặng quăng quật xứ Xiêm trở về nước, với toan tính một phương pháp cho ổn thỏa: Cô lơi dần những ái tình thâu tối suốt sáng để chỉ giữ lại kề bên những tình yêu lớn, tức là những người bọn ông có thế lực và chi phí của đầy đủ hơn, nhằm cung phụng đến cô tiếp tục cuộc sống.

Theo năm tháng, nhan sắccô Ba qua tuổi xuân thì cũng dần dần nhạt phai. Phần đông công tử, triệu phú trước tê theo đuổi cũng không nhiều dần với lảng tránh. Không có tài liệu nào nói đến năm mất của bà.Nhưng có tin tức bà tạ thế trong túng thiếu và cô đơn một mình ở gầm bậc thang của một căn hộ cao cấp tại sài Gòn, với gia sản chỉ là một trong những chiếc ghế da do bố cô vướng lại từ xưa.

Một cuộc sống khốn khổ thuở thiếu thời, một cuộc sống thường ngày như bà hoàng lúc tx thanh xuân và nỗi độc thân khốn khổ lúc xế chiều đã tạo nên giai thoại cuộc đời cô bố quá đỗi nặng nề quên. Cô bố Trần Ngọc Tràchính là một chứng minh rõ ràng nhất mang đến lời nguyền:"Hồng nhan bạc đãi mệnh."