Cha Của Cục Cưng Là Tổng Tài

Kiều Bích Ngọc cảm thấy bạn dạng thân như đang nằm mộng vậy.Từ sau khoản thời gian chiếc xe trải qua cánh cửa to lớn ở trong phòng họ Quách rộng, dọc theo mặt đường đi, là 1 trong con con đường rộng lớn, phần đa khóm hoa ở bên đường, bể phun nước, núi giả, không ít đường mòn uốn lượn, và 1 căn biệt thự to to và trang nghiêm, xen vào đó là rất nhiều công trình với lối loài kiến trúc cổ điển với mái ngói đỏ và những hiên chạy dài.Cô cảm giác như bản thân là vẫn đi du lịch thăm quan một khu phong cảnh du lịch.Mãi cho đến khi được Dì đưa tới trước phương diện của tòa phong cách thiết kế trung tâm, đám người đàn cô mới đề nghị xuống xe pháo Đi trên một chiếc bậc thang bởi đá, phía 2 bên là những người giúp bài toán trong nhà, bọn họ mặc trên mình những bộ đồng phục hầu gái màu xanh da trời da trời đứng ngăn ngắn ở nhị bên, cực kỳ quy củ với đồng đông đảo xoay người quan tâm chào hỏi: “Cô chủ.” các giọng nói đồng đầy đủ trong veo, Kiều Bích Ngọc nghe thấy lũ họ kính chào hỏi cũng đề nghị run lên một chút, từ đầu đến chân đều nổi hết cả domain authority gà.Phòng khách chủ yếu lại càng y hệt như một hộ gia đình triển lãm, xung quanh trưng bày những mặt hàng cổ quý báu, những bức họa đồ được trên tường, thì chỉ cần cô ngấc đầu lên quan sát trần nhà, xà nhà cao ngay gần tám mét, ánh nắng từ mẫu đèn thủy tinh trong đèn treo ở giữa trần nhà phát ra ánh nắng lòe loẹt siêu chói mắt, tất cả mọi thứ đông đảo vô thuộc tráng lệ.

*
Kiều Bích Ngọc chú ý lại phía phát ra âm thanh, ngồi làm việc trên sô pha trong phòng khách, bao gồm một người bọn ông đã già mặc một cỗ quân phục blue color thẫm, ông ngồi phòng ngắn làm việc giữa chiếc ghế sô pha, khuôn mặt của ông khôn xiết nghiêm khắc, tay cần cầm một cái gậy bao gồm một cành hoa cúc vàng.“Đừng có nạp năng lượng nói lộn xộn nói” Cung Nhã Yến băn khoăn lo lắng Kiều Bích Ngọc như vậy sẽ đắc tội với những người ta, nhỏ tuổi giọng cảnh báo cô.“Đang nói cái gì?” các giọng nói của ông cố gắng Quách trầm tốt khàn khàn, thẳng hỏi bọn họ.“Chúng tôi không tồn tại nghĩa vụ phải báo cáo lại cùng với ông.” Kiều Bích Ngọc quan sát thẳng vào ông nắm Quách, thẳng thần nói.Cung Nhã Yến nhanh chóng cảm thấy tất cả lỗi liền vội vã nhìn về phía ông vắt Quách, thứ nhất là chấp nhận với ông ấy, tiếp đến ân cần hỏi thăm: “Ông nạm Quách, sức mạnh của Bích Ngọc vẫn chưa hồi phục… thổ lộ mấy lời uyển chuyển, ý chính là muốn nói cô ấy đã quên hết chúng ta rồi, hy vọng ông ấy đừng nhằm ý.“.. Yo, tính tình vẫn y như trước kia nha” Ông cố gắng Quách thiệt ra không hề trách cứ gì cô.Kiều Bích Ngọc của hồi đó không y hệt như cô của bây giờ, chần chừ lớn nhỏ, không có quy củ gì cả Lập tức bẩn thỉu tay, thông báo dặn dò: “Chuẩn bị mang đồ ăn lên đi” hiện tại đã là năm giờ chiều, bình thường nhà bọn họ Quách cũng không sử dụng cơm về tối sớm như vậy, ko kể món ăn uống chính nghỉ ngơi trên bàn ra thì sót lại đều hầu hết là gần như món nạp năng lượng thanh đạm dễ dàng tiêu, xem ra là đã chiếu chũm Kiều Bích Ngọc bởi trên tín đồ cô có vết thương.Kiều Bích Ngọc thấy được một phụ nữ mặc một bộ sườn xám màu tím nhã nhặn quý phái, tứ thái của bà ấy đoan trang lễ độ, nhìn là biết xuất thân cao quý, bà ấy vấn tóc lên, bên trên tóc cài một chiếc ghim băng đá hồng ngọc, thoạt quan sát rất cao tay và tân tiến “..Kiều Bích Ngọc, vị này đó là mẹ ruột của Cao Minh” Cung Nhã Yến nhỏ dại giọng reviews cho cô biết.Kiều Bích Ngọc chớp mắt, mở miệng nói “Ò” hoàn toàn không đề nghị mở miệng để xin chào hỏi Giang Mỹ Lệ, mặc dù sao thì cô lúc bấy giờ cũng không ghi nhớ rõ bà ta là ai, đối với một người đàn bà xa lại lại gọi một giờ “ người mẹ ‘ thiệt sự là không được từ nhiên.Hơn nữa, ngần ngừ là khởi thủy từ cảm giác gì, Kiều Bích Ngọc cảm giác cũng không quá thích người phụ nữ này Giang Mỹ Linh ngồi ở trong bàn ăn, việc đầu tiên là rất có quy củ gia giáo kính chào ông ráng Quách một tiếng, tiếp nối lễ phép gật đầu chào hỏi với Cung Nhã Yến, trong những khi ngồi xuống, ánh nhìn nhìn xem qua Kiều Bích Ngọc một chiếc cô nhỏ dâu này tất cả mọi tín đồ tồi của bà ta thật sự vẫn quên sao.Quách Cao Minh như thông thường vấn là fan ngồi vào bàn ăn muộn nhất, anh vẫn ngồi ở trong phần mà bình thường anh vẫn xuất xắc ngồi, sinh hoạt ngay cạnh bên chỗ ngồi của Kiều Bích Ngọc hiệu quả Kiều Bích Ngọc lại sở hữu phản ứng khôn xiết mạnh, cô mau lẹ đứng trực tiếp dậy.Quách Cao Minh xoay đầu, góc nhìn thâm thúy nhìn chảm chẳm cô.“„.Tôi, tôi đến kề bên chỗ dì của tôi.Bị ánh mắt của mọi người nhìn siêng chằm đề xuất cô thấy có chút ko được từ nhiên, nhưng mà cô vẫn kiên tì không muốn ngồi trên vị trí cạnh bên Quách Cao Minh.Trên khuôn phương diện của Quách Cao Minh không rõ có cảm xúc gì, chỉ là chần chừ mất một giây, anh ngồi xuống, ko so đo cùng cô nữa.Kiều Bích Ngọc thấy vậy thì cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi dịu nhõm Ông rứa Quách với Giang Mỹ Linh hầu như đã thu hết đa số chuyện vừa nấy vào trong mắt, trong lòng mỗi người đều phải sở hữu những quan tâm đến khác nhau.Những chuyện này so với phần đa gì Kiều Bích Ngọc tưởng tượng không thật giống nhau, cô nghĩ một gia tộc mập như vậy, sẽ có rất nhiều người, vây quanh lại cùng với nhau, giữ lại nghiêm bề ngoài để ăn cơm.Người trong bên họ Quách cũng không nhiều, trước kia còn có cô Quách Linh cùng Quách Thanh Châu, bây giờ trên khía cạnh bàn dài rộng lớn đó lại thiếu mất hai người đàn họ.Bữa tiệc này ăn trong sự im lặng, cực kỳ câu nệ.Sau khi ăn xong, Giang Mỹ Linh nói với ông cố Quách một tiếng, tiếp đến liền trở về chống của bà ta Quách Cao Minh và Cung Nhã Yến lừng chừng đang nói tới chuyện gì, đàn họ thuộc sóng vai nhau đi ra bên ngoài phòng khách… “Ngồi xuống, uống một chén bát trà đi” Kiều Bích Ngọc sinh hoạt trong này trái thực không có chút cảm giác an toàn ào, vốn dĩ cô vẫn muốn đi theo dì của cô ấy ra ngoài, tuy nhiên lại bị ông chũm Quách cản sống lại.Trước tê ông ngoại của Kiều Bích Ngọc cũng.rất ưa thích pha trà, cô cũng không có kháng cự lại, đánh giá vị ông nội này của Quách Cao Minh một chút, gật đầu, hết sức ngoan ngão ngồi xuống bên cạnh ông ấy.Ông cầm Quách cực kỳ có kiên nhẫn đùa nghịch với cơ chế pha trà, ngâm một bình trà ngôn red color thẫm.Nước trà trong suốt màu sắc ánh vàng, được khôn khéo rót vào vào chiếc chén bát ngọc, mùi thơm của tà rộng phủ ra bổn phía.“Trà uống gồm ngon không?” Ông gắng Quách cũng tự mình nhấp uống một ngụm, giống hệt như mọi hôm hỏi cô một câu.Kiều Bích Ngọc cũng test một ngụm nhỏ, gật đầu.Ngon hơn hẳn so với toàn bộ những một số loại trà nhưng mà cô từng được uống, nếu như như ông ngoại của cô vẫn tồn tại trên đời này, Kiều Bích Ngọc cố định sẽ mang 1 ít về cho ông.“… Trước kia, trong thời gian cháu đang sở hữu thai, ông không cho cháu uống trà, cháu liền uống trộm nhị lần” Ông ráng Quách hừ một tiếng, nói tới chuyện xưa.Kiều Bích Ngọc lag mình: “Cháu thiệt sự vẫn uống trộm sao?” “Dung Hiên với Dì Phương rất có thể làm triệu chứng về chuyện nà Hai fan một bên phẩm trà một mặt nhắc lại chuyện xưa, một không khí cũng từ từ trở nên không còn xa lạ nữa.“… Ông nội, con cháu cảm thấy ánh mắt mà ông nhìn cháu rất kỳ quái” Kiều Bích Ngọc mở miệng điện thoại tư vấn một câu “ông nội ‘ này, ông cầm Quách nghe được thì trong tâm địa lập tức trở đề nghị kích động, phải ghi nhận rằng với tính cách của cô, giả dụ bắt xay cô thì chưa vững chắc cô đã chịu điện thoại tư vấn một tiếng ông nội này đâu.“Như cố kỉnh nào lại thấy kỳ quái, hại ông sẽ ăn thịt cháu à?” Ông nắm Quách áp dụng lại sự kích hễ trong lòng, vẫn duy trì vững tầm vóc nghiêm túc như bình thường.“Cháu cảm thấy góc nhìn của ông nội chú ý cháu, y hệt như ông nội đã tạo ra sự chuyện gì tất cả lỗi với con cháu vậy, đề nghị cảm thấy hết sức hổ thẹn với cháu” Kiều Bích Ngọc từ bé dại đã có tỉnh thần của một con trâu không sợ hãi chết, khôn cùng thẳng thắn thổ lộ lời này.“Cháu nói dòng gì!” Ông thay Quách thiếu hụt chút nữa thì bị nước trà tạo nên bị sặc.“.Còn bao gồm cả mẫu ao sen của mọi tín đồ nữa, từ đâu đến vậy, mọi tín đồ không thấy ban đêm nó rất đáng sợ sao?” Nét mặt già nua bên trên khuôn phương diện của ông nuốm Quách lập tức buổi tối sầm lại, thật không biết phải thủ thỉ cùng cô ra sao nữa.Dung Hiên đứng ở sát bên của ông cố kỉnh Quách thì liều mình ho khan, giả vờ xoa dịu và nhắc nhở về cách thì thầm của Kiều Bích Ngọc một chút.Kiều Bích Ngọc lại gọi sai ý, nhận định rằng Dung Hiên đang ám chỉ hiện nay cô có thể dời đi rồi.Cô liền cực kỳ lưu loát đứng dậy: “… Vậy háu đi đây” Ý tứ y như không hề hy vọng lưu lại đây rỉ tai phiếm với ông nắm Quách một một chút nào vậy. Ông cầm Quách bị cô chọc tức mang đến nỗi chỉ hoàn toàn có thể há miệng trừng góc nhìn theo bóng dáng của cô: “… Ông xem, ông xem, lúc này con bé xíu lại càng hoàn toàn có thể làm tôi tức chết!” Dung Hiên thấy vậy thì cũng chỉ có thể cười khổ.Hiện tại Kiều Bích Ngọc làm cho tất cả những người ta có cảm xúc vô thuộc ngây ngô, sắc đẹp sảo, với rất đơn thuần.Lời nói của cô ấy rất trực tiếp thắn, không che dấu chút nào.Trong ánh mắt của ông cầm cố Quách quả thật với theo không hề ít áy náy, vì chưng vì đàn họ sẽ sớm biết Thanh Châu gồm bệnh về thần kinh, rất dễ dàng bị kích động, Kiều Bích Ngọc lần này bị thương, ông rứa Quách có muốn nhận lấy một phần trách nhiệm.Kiều Bích Ngọc đi ra đến phòng khách, cô hiếu kỳ đi lại sinh hoạt xung quanh.Hiện tại đã là sáu tiếng chiều, phương diện trời cũng vừa mới ban đầu xuống núi, ánh chiều tà chiếu rọi xuống bên dưới, Kiều Bích Ngọc chú ý thấy cảnh sắc của căn vườn trước mặt khôn cùng xinh đẹp, thật sự là cảnh quan làm trung tâm trạng xuất sắc theo.Có thể phát triển thành khuôn viên của một gia đình trở thành nơi hệt như hoàng cung, mấy tín đồ nhà chúng ta Quách này cũng thật biết tận hưởng thụ.Rất nhanh, Kiều Bích Ngọc đã phát hiện ra, dì của cô ấy và Quách Cao Minh đã đứng rỉ tai với nhau ở kề bên hồ nước nhân tạo, ko biết lũ họ nói gì với nhau mà lâu như vậy, chú ý biểu cảm của dì cô trong khi còn có chút cạnh tranh xử.Kiều Bích Ngọc phụng phu, cảm giác dì của chính bản thân mình đang bị anh doạ Thấy vậy ngay tức thì đi cấp tốc qua bên đó.Ở vị trí này khôn cùng thoáng mát, hoàn toàn có thể nghe được bọn họ đang thủ thỉ gì cùng với nhau: “Hôm nay.con nhỏ nhắn vừa bắt đầu xuất viện, buổi tối lúc này để con bé bỏng ngủ với tôi ở phòng tiếp khách đi, vậy nên sẽ xuất sắc hơn với con bé” “Cô ấy vẫn ngủ sinh sống phòng ngủ chính” “Nhưng mà Cao Minh à, phần đa lúc như thế này thiệt sự cấp thiết vội vã được, Bích Ngọc con nhỏ bé đối với mọi người trọn vẹn không gồm chút tuyệt hảo nào, cậu làm cho con bé hôm nay ngủ cùng với cậu như vậy, chuyện đó… chuyện đó so với con bé nhỏ giống như lần đầu tiên chạm mặt đã ngủ với một người lũ ông không quen vậy…” Kiều Bích Ngọc biết đến đó, trong lòng cũng đều có chút khẩn trương, chân trái không cảnh giác đạp vào một cành cây khô, tạo ra một âm thanh đủ nhằm đánh động hai bạn kia Quách Cao Minh vô cùng nhạy cảm, liền chớp nhoáng xoay người.Trong nháy mắt, hai bạn đều ngạc nhiên nhìn chăm chăm nhau.