BÀI HÁT ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY

Bài thơ được quang Dũng viết tặng kèm cho bạn tình của ông, một kỹ cô bé xinh đẹp. Chiến cuộc nổ ra, chị em lìa thành vào vùng phòng chiến, phái mạnh thành quân nhân xuất phát chống giặc như bao trai tráng thời tao loạn.

Bạn đang xem: Bài hát đôi mắt người sơn tây

"Thương ghi nhớ ơ hờ... Thương lưu giữ ai. Sông xa từng lớp lớp mưa dài, mắt em... ơi đôi mắt em xưa gồm sầu cô quạnh. Khi chớm thu về, khi chớm bỏ túi một nhanh chóng mai…"

Hầu như ai cũng biết đây là sáng tác được Phạm Đình Chương phổ nhạc dựa vào lời thơ của quang quẻ Dũng. Nhưng lại không mấy tình nhân nhạc xưa rất có thể biết được đông đảo câu khởi đầu trong bài bác hát trên là lời bài bác thơ “Đôi bờ” của thi nhân quang quẻ Dũng.

Tôi cần sử dụng chữ thi nhân thay vì thi sĩ để hotline Quang Dũng y hệt như những sách biên khảo khác. Xưa nay, tín đồ ta call ông là thi nhân, bởi lẽ vì chất thơ trong quang đãng Dũng toát lên từ các việc đời thường chứ không riêng gì vào thi ca. Con người tài hoa ấy từng là chỉ đạo một đơn vị chức năng trong kháng chiến chống Pháp cùng là bên thơ trứ danh thời đó.

Bối cảnh bài thơ khoảng tầm năm 1948, khi mà lại sự ly hương, tiêu thổ, hoang tàn vì trận đánh đã để cho "người em" nên lìa vứt thành sơn Tây. Cuộc lửa binh “Từ độ thu về hoang trơn giặc, điêu tàn thôi lại nối điêu tàn” khiến cho nhiều cuộc chia tay diễn ra để tác giả phải thốt lên: “Mẹ tôi em có gặp mặt đâu không. Hồ hết xác già nua ngập cánh đồng”, “Tôi cũng có một thằng em nhỏ. Từng nào rồi xác trẻ trôi sông”... Cho tới đất đá cũng đề xuất “nhiều ngấn lệ” nhức thương. 

Quang Dũng viết “Đôi mắt tín đồ Sơn Tây” để khuyến mãi cho fan tình của ông, một kỹ thiếu phụ trước đao binh tên là Nhật, cô còn có mỹ danh khác là Akimi. Vào thời chưa tồn tại chiến tranh, khi gần như giá trị xưa cũ vẫn còn, thi nhân, nhạc sĩ có tình nhân như thế là chuyện thường.

Chiến cuộc nổ ra, con gái lìa thành vào vùng kháng chiến, đổi mới một cô bán cafe tựa như những bài hát trứ danh “Cô mặt hàng cafe”, “Cô mặt hàng nước”.... Còn đại trượng phu thành quân nhân xuất hành chống giặc như bao trai tráng thời tao loạn.

Xem thêm: Bộ Phim Của Song Hye Kyo Và Hyun Bin Và Song Hye Kyo Tái Hợp Là Không Có Căn Cứ

“Tôi từ chinh chiến đang ra đi. Chiều xanh ko thấy bóng ba Vì. Sông Đáy chậm nguồn qua phủ Quốc. Non nước u hoài, quốc gia hao gầy, ngày chia tay. Em vày chinh chiến thiếu thốn quê hương. Sài Sơn, Bương Cấn mãi u buồn. Tôi nhớ xứ Đoài mây white lắm. Em tất cả bao giờ, em tất cả bao giờ, em mến nhớ... Thương?”được.

Sông Đáy lững thững chất chứa nỗi lòng quanh bao phủ Quốc. Dùng Sơn, Bương Cấn mãi u bi đát trong tang thương, mây white xứ Đoài nay chỉ còn trong hoài niệm, chỉ là 1 thứ mây Tần gợi đến ta ghi nhớ về rứa hương xa vời.

Bài thơ "Đôi mắt người Sơn Tây" được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc vào năm 1972.

Bài thơ ra đời vào thời kháng Pháp, bài xích nhạc được ngừng khoảng hơn hai mươi năm tiếp đến (năm 1970) cùng xuất phiên bản vào năm 1972. Thành tựu được trình bày hết sức nhã nhặn và ưa nhìn với đường nét chữ bay bướm.

Giờ đây, nhạc sĩ cùng thi nhân ắt hẳn vẫn tương ngộ nhau nơi miền miên viễn, tất cả chăng còn sót lại cho đời là hay phẩm "Đôi mắt tín đồ Sơn Tây" nhưng mà thôi...